Người cầm gươm giữ đất, cầm bút dệt vần thơ
Hành trình ngược dòng thời gian đưa chúng ta về với "Miền Đông gian lao mà anh dũng", nơi gắn liền với tên tuổi của Thi tướng Huỳnh Văn Nghệ (1914 - 1977). Ông là một hiện tượng đặc biệt của lịch sử: một vị tướng trận mạc dạn dày, vị chỉ huy tài ba của Chiến khu Đ huyền thoại, nhưng đồng thời lại là một nhà thơ tài hoa với những vần thơ thấm đẫm hồn sông núi.
Sinh ra tại Tân Uyên (Bình Dương), từ thuở thanh niên, Huỳnh Văn Nghệ đã dấn thân vào các phong trào yêu nước. Khi thực dân Pháp quay trở lại xâm lược Nam Bộ, ông đứng ra thành lập các đội du kích, mưu trí dùng chiến thuật du kích để bẻ gãy hàng loạt trận càn quét lớn của địch.
Ngọn lửa lớn nhất mà ông truyền lại cho đời chính là sự hòa quyện tuyệt đẹp giữa Văn và Võ. Giữa những đêm sương muối lạnh buốt của rừng già Chiến khu Đ, bên ánh lửa bập bùng, ông vừa chỉ huy bộ đội bày trận phục kích, vừa đặt bút viết nên bài thơ "Nhớ Bắc" kinh điển. Hai câu thơ bất hủ của ông đã trở thành tiếng lòng, thành sợi dây kết nối tình cảm máu thịt Nam - Bắc muôn đời:
"Từ thuở mang gươm đi mở cõi
Trời Nam thương nhớ đất Thăng Long."
Dù trong cuộc đời hoạt động, ông phải nếm trải muôn vàn gian khổ, thậm chí bị thương nặng ở chiến trường, nhưng cốt cách lãng mạn và chí thép kiên trung của người "Thi tướng" chưa bao giờ lung lạc. Ông chứng minh một chân lý: Sức mạnh vĩ đại nhất của người lính Việt Nam không chỉ đến từ họng súng, mà kết tinh từ một tâm hồn văn hóa sâu sắc và một lòng yêu nước nồng nàn.


