Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGƯỜI CẢM TỬ QUÂN VĨNH TUY VÀ LỜI THỀ HÓA THÂN VÀO ĐẤT MẸ

Cần Thơ17/08/2026phường Lê Chân (phường Lê Chân)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
NGƯỜI CẢM TỬ QUÂN VĨNH TUY VÀ LỜI THỀ HÓA THÂN VÀO ĐẤT MẸ

Mùa đông năm 1946, Hà Nội không lạnh vì gió bấc, mà sục sôi bởi lửa khói của những ngày đầu toàn quốc kháng chiến. Giữa lòng Thủ đô rực lửa ấy, có những chàng trai, cô gái đã xếp lại bút nghiên, gác lại những ước mơ bình dị để khoác lên mình tấm áo tự vệ. Họ chiến đấu không phải vì họ là những người lính chuyên nghiệp, mà vì lòng yêu nước đã hóa thành dòng máu chảy rực trong huyết quản. Trong thế hệ vàng mười ấy, có một người con của mảnh đất Vĩnh Tuy, một cái tên đã tạc vào dáng đứng của lịch sử: Anh hùng Dương Văn Bé.

Sinh ra và lớn lên ngay tại mảnh đất Vĩnh Tuy, chàng trai trẻ Dương Văn Bé mang trong mình vẻ đẹp của người thanh niên Hà thành bấy giờ: hiền lành, chất phác nhưng mang một ý chí kiên cường ẩn sau ánh mắt sáng. Khi tiếng súng kháng chiến bùng nổ, bốt Vĩnh Tuy trở thành một cái gai nhọn, một căn cứ quân sự chiến lược mà thực dân Pháp chiếm giữ để khống chế cửa ngõ phía Đông Nam thành phố. Nhìn quê hương bị giày xéo, nhìn họng súng của kẻ thù hằng ngày đe dọa đồng bào, lồng ngực của người chiến sĩ tự vệ trẻ tuổi ấy như có lửa đốt.

Một ngày đầu năm 1947, định mệnh đã gọi tên anh, hay chính anh đã tự chọn cho mình một định mệnh vinh quang nhất.

Nhiệm vụ phá bốt Vĩnh Tuy được đặt ra như một mệnh lệnh sống còn. Nhưng làm sao để tiếp cận một lô cốt kiên cố với hỏa lực dày đặc? Câu trả lời nằm ở lòng quả cảm. Dương Văn Bé đã chủ động bước lên, ánh mắt anh kiên định, nụ cười thanh xuân rạng rỡ hệt như một buổi sớm mai. Anh tình nguyện nhận lấy trọng trách thiêng liêng: ôm bom lao thẳng vào lòng địch.

Khoảnh khắc anh đón lấy quả bom từ tay đồng đội, không gian như ngưng đọng lại. Đó không chỉ là một vũ khí, đó là lời thề "Quyết tử để Tổ quốc quyết sinh". Giữa tiếng súng nổ rền vang, giữa làn mưa đạn cày xới mặt đất, bóng dáng người chiến sĩ trẻ tuổi lao đi như một mũi tên xé toạc màn đêm. Anh không hề run sợ, không một chút đắn đo. Trong tâm trí anh lúc ấy, có lẽ không còn nỗi sợ hãi của cái chết, mà chỉ có hình ảnh quê hương thanh bình, có ánh mắt của đồng bào đang chờ đợi ngày chiến thắng.

"Ầm!"

Một tiếng nổ xé lòng vang lên, rung chuyển cả một vùng trời Vĩnh Tuy. Lô cốt địch sụp đổ, khói lửa ngút trời. Trong quầng lửa rực đỏ ấy, một thân xác đã tan vào đất mẹ, nhưng một linh hồn bất tử đã bay lên. Dương Văn Bé ngã xuống ở tuổi hai mươi – cái tuổi đẹp nhất của một đời người, cái tuổi mà người ta hứa hẹn bao điều về tương lai. Anh ra đi, không để lại một bức chân dung rõ nét, không một lời trăn trối dài dòng, nhưng anh để lại một tượng đài bất tử về lòng yêu nước trong lòng triệu người con Việt Nam.

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, bốt Vĩnh Tuy năm xưa nay chỉ còn là ký ức trong những trang sách sử. Mảnh đất khói lửa ngày nào giờ đã vươn mình thành một khu phố sầm uất, nhộn nhịp của Thủ đô Hà Nội mang tên anh: Phố Dương Văn Bé. Người xe vẫn ngược xuôi, tiếng cười thanh bình của trẻ thơ vẫn vang vọng mỗi ngày trên con phố ấy. Ít ai biết rằng, dưới mỗi tấc đất bình yên mà chúng ta đang bước đi hôm nay, đã từng có một dòng máu nóng của tuổi hai mươi thanh xuân hòa vào đất mẹ.

Dương Văn Bé – anh không mất đi. Anh đã hóa thân vào dáng đứng của Thăng Long cổ kính, vào sắc đỏ của lá quốc kỳ, và vào niềm tự hào ngút ngàn của thế hệ mai sau. Khúc tráng ca của người anh hùng ôm bom năm ấy sẽ còn mãi ngân vang, nhắc nhở chúng ta về giá trị của hai chữ "Hòa bình" được đổi bằng máu và cả tuổi thanh xuân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn