Người cán bộ an ninh ở lại sau cùng
Trong chiến tranh, có những người lính cầm súng xông thẳng vào tuyến lửa, cũng có những cán bộ an ninh âm thầm hoạt động giữa vòng vây của kẻ thù, đối mặt với hiểm nguy mỗi ngày để bảo vệ phong trào cách mạng. Nguyễn Thế Bảo, thường được đồng đội gọi bằng tên Nguyễn Cật, là một trong những người như thế. Cuộc đời ông là hành trình bền bỉ của lòng trung thành, bản lĩnh và sự hy sinh thầm lặng vì độc lập của Tổ quốc.
Sinh năm 1930 tại vùng quê Hòa Thắng, tỉnh Phú Yên, Nguyễn Thế Bảo lớn lên trong một gia đình nông dân giàu truyền thống yêu nước. Khi cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp bùng nổ, chàng thanh niên tuổi mười sáu đã gia nhập lực lượng dân quân địa phương. Chỉ một năm sau, ông rời gia đình để bước vào lực lượng Công an cách mạng Phú Yên, bắt đầu cuộc đời gắn bó với nhiệm vụ giữ gìn an ninh, bảo vệ cơ sở cách mạng.
Trải qua nhiều cương vị công tác, từ phụ trách các đồn công an ở địa phương đến tham gia tiếp quản Thủ đô sau Hiệp định Giơnevơ, Nguyễn Thế Bảo luôn được đồng đội đánh giá là người cán bộ tận tụy, quyết đoán và giàu tinh thần trách nhiệm. Năm 1962, khi đang công tác tại Hà Nội, ông tình nguyện trở lại chiến trường miền Nam, đảm nhận cương vị Phó Trưởng Ban An ninh tỉnh Phú Yên – nơi cuộc đấu tranh đang diễn ra vô cùng ác liệt.
Đối với Nguyễn Thế Bảo, công tác an ninh không chỉ là thu thập thông tin hay bảo vệ cơ sở, mà còn trực tiếp tổ chức những trận đánh nhằm làm tan rã bộ máy kìm kẹp của đối phương. Ngay trong năm đầu trở lại quê hương, ông chỉ huy lực lượng tập kích phá ấp chiến lược Hòa Định. Trên đường rút quân, đơn vị bất ngờ rơi vào ổ phục kích của địch. Trong tình thế hiểm nghèo, ông vẫn giữ được sự bình tĩnh, nhanh chóng tổ chức lực lượng đánh trả, mở đường thoát vây và đưa toàn đơn vị trở về căn cứ an toàn. Dù bị thương trong trận đánh ấy, ông vẫn kiên cường vượt đường rừng để trở về tiếp tục chỉ huy đơn vị.
Những năm sau đó, chiến trường Phú Yên ngày càng khốc liệt. Tết Mậu Thân năm 1968, Nguyễn Thế Bảo trực tiếp chỉ huy cán bộ, chiến sĩ chiến đấu chống nhiều đợt phản kích của đối phương. Trước hỏa lực mạnh cùng sự yểm trợ của xe bọc thép và máy bay, lực lượng ta vẫn kiên cường bám trụ, đánh bật nhiều đợt tiến công và gây cho địch những tổn thất nặng nề.
Khi đối phương tiếp tục huy động lực lượng lớn với sự tham gia của quân Mỹ, quân Nam Triều Tiên cùng quân đội Sài Gòn mở cuộc bao vây quy mô lớn, Nguyễn Thế Bảo hiểu rằng nếu tất cả cùng ở lại, tổn thất sẽ rất lớn. Ông bình tĩnh chỉ huy đơn vị rút khỏi vòng vây theo những hướng đã chuẩn bị trước, còn bản thân mình ở lại chặn địch.
Giữa làn bom đạn dày đặc, người cán bộ an ninh vẫn chiến đấu đến những giây phút cuối cùng. Ông dùng từng viên đạn để cản bước quân thù, tạo thời gian cho đồng đội rút lui an toàn. Và rồi, giữa chiến trường Phú Yên, Nguyễn Thế Bảo đã anh dũng ngã xuống, hoàn thành trọn vẹn lời thề của người chiến sĩ cách mạng.
Sự hy sinh của ông khiến đồng đội và nhân dân vô cùng xúc động. Đối với lực lượng an ninh Phú Yên, Nguyễn Thế Bảo không chỉ là người chỉ huy dũng cảm mà còn là tấm gương sáng về tinh thần trách nhiệm, lòng quả cảm và sự tận hiến. Sau khi ông hy sinh, nhiều phong trào thi đua học tập tấm gương chiến đấu của ông đã được phát động, trở thành nguồn động viên để cán bộ, chiến sĩ tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ trong những năm tháng chiến tranh còn đầy gian khó.
Ghi nhận những đóng góp to lớn đối với sự nghiệp giải phóng dân tộc, ngày 3 tháng 8 năm 1995, Chủ tịch nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam đã truy tặng Nguyễn Thế Bảo (Nguyễn Cật) danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Có những người ra đi trong lặng lẽ nhưng để lại dấu ấn sâu đậm trong lịch sử. Câu chuyện về Anh hùng Nguyễn Thế Bảo là lời nhắc nhở rằng phía sau những chiến thắng của dân tộc luôn có sự cống hiến và hy sinh của những cán bộ an ninh thầm lặng, những con người đã sẵn sàng ở lại sau cùng để bảo vệ đồng đội và giữ vững niềm tin vào ngày đất nước thống nhất.



