NGƯỜI CÁN BỘ BÁM DÂN TRONG NHỮNG NĂM BỊ KÌM KẸP
NGƯỜI CÁN BỘ BÁM DÂN TRONG NHỮNG NĂM BỊ KÌM KẸP
Sau năm 1954, khi phong trào cách mạng tại Lộc Ninh rơi vào giai đoạn bị đàn áp khốc liệt, nhiều cơ sở bị phá vỡ, lực lượng bị tổn thất nặng nề. Nhưng trong hoàn cảnh đó, vẫn có những cán bộ kiên quyết không rời địa bàn.
Họ không còn hoạt động công khai như trước, mà phải sống giữa dân, ẩn mình như những người lao động bình thường. Ban ngày, họ đi rẫy, làm thuê, sinh hoạt như bao người khác. Nhưng đằng sau cuộc sống ấy là một nhiệm vụ âm thầm: giữ cơ sở, giữ liên lạc, giữ niềm tin cho quần chúng.
Công việc của họ không có tiếng súng, nhưng lại đầy nguy hiểm. Mỗi lần gặp gỡ, mỗi lần truyền tin đều phải tính toán cẩn thận. Chỉ cần một sơ suất nhỏ, cả mạng lưới có thể bị lộ.
Có những lúc bị địch truy lùng gắt gao, họ phải rời chỗ này sang chỗ khác, sống trong rừng sâu nhiều ngày liền. Nhưng dù trong hoàn cảnh nào, họ vẫn không rời bỏ nhiệm vụ.
Chính những con người như vậy đã giữ cho phong trào cách mạng tại Lộc Ninh không bị dập tắt trong những năm tháng khó khăn nhất, để rồi có thể phục hồi mạnh mẽ sau này .



