NGƯỜI CÁN BỘ CHÍNH TRỊ GIỮA TRẬN ĐỊA RỰC LỬA
gày 19 tháng 2 năm 1979.
Khói thuốc súng phủ kín những sườn núi nơi tuyến đầu Quân khu 1. Tiếng pháo dội liên hồi, đất đá tung lên sau mỗi loạt bắn. Giữa trận địa ấy, có một người cán bộ trẻ luôn xuất hiện ở nơi nguy hiểm nhất để động viên đồng đội.
Đó là Trung úy Phan Đình Linh.
Sinh năm 1953 tại Hà Tĩnh, ông là học viên Trường Sĩ quan Chính trị được cử đi thực tế chiến đấu tại Trung đoàn 677, Sư đoàn 346. Khi chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc bùng nổ, người học viên ấy không đứng phía sau. Ông cùng đơn vị trực tiếp giữ trận địa, chiến đấu bảo vệ từng tấc đất của Tổ quốc.
Đợt tiến công của đối phương diễn ra dồn dập.
Pháo binh bắn cấp tập.
Bộ binh nhiều lần tràn lên.
Giao thông hào bị đánh chiếm từng đoạn.
Quân số của đơn vị giảm dần sau nhiều giờ chiến đấu.
Trong hoàn cảnh ấy, Phan Đình Linh vẫn đi dọc trận địa, động viên từng chiến sĩ giữ vững ý chí. Khi đạn dược cạn, ông cùng đồng đội tiếp tục chiến đấu ở cự ly gần. Theo các tư liệu được công bố, ông đã trực tiếp chiến đấu quyết liệt, nhặt lựu đạn của đối phương ném trả và chỉ huy đơn vị giữ trận địa đến khi anh dũng hy sinh.
Không ai có thể đong đếm được sự khốc liệt của những giờ phút ấy.
Chỉ biết rằng, có những con người đã lựa chọn ở lại.
Ở lại để đồng đội có thêm thời gian.
Ở lại để trận địa không bị bỏ ngỏ.
Ở lại vì sau lưng họ là biên cương Tổ quốc.
Ngày 20 tháng 12 năm 1979, ghi nhận tinh thần chiến đấu dũng cảm và sự hy sinh đặc biệt xuất sắc, Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân cho liệt sĩ Phan Đình Linh.
Hơn bốn mươi năm đã trôi qua.
Những chiến hào năm ấy đã phủ màu xanh của cây rừng.
Nhưng tên tuổi của người cán bộ chính trị trẻ vẫn được nhắc đến như biểu tượng của lòng dũng cảm và tinh thần trách nhiệm.
Bởi có những con người đã hóa thành bất tử trong ký ức dân tộc.
Có những ngọn lửa không còn cháy trên chiến trường, nhưng sẽ còn sáng mãi trong trái tim của các thế hệ hôm nay.
"Có những người lính ngã xuống ở tuổi thanh xuân, để đất nước được bình yên mãi mãi."



