Bài viết

NGƯỜI CÁN BỘ LẤY THỰC TIỄN LÀM TRƯỜNG HỌC

Tác giả : Phạm Thị Phương Anh

Vĩnh Long25/08/2026phường An Biên (phường An Biên)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngô Ngọc Bỉnh – “Nói là phải làm cho ra chuyện”

Có những người cán bộ được nhớ đến bởi chức vụ từng đảm nhiệm. Nhưng cũng có những người được nhân dân nhớ bởi những việc họ đã làm. Ngô Ngọc Bỉnh – ông Sáu Kỳ thuộc về lớp người thứ hai.

Suốt cuộc đời hoạt động cách mạng, ông luôn giữ một quan điểm nhất quán: muốn hiểu cuộc sống phải xuống cơ sở, muốn làm được việc phải bắt tay vào hành động và muốn giúp dân phải đến tận nơi dân đang sống.

Từ những năm tháng kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ đến chiến tranh biên giới Tây Nam, ông luôn có mặt ở những nơi khó khăn. Khi làm chuyên gia tại Kampong Speu, trước thực tế người dân và lực lượng cách mạng phải dùng voi để vận chuyển lương thực, vũ khí qua núi vì thiếu đường, ông đặt câu hỏi: Tại sao không làm đường?

Không có tiền làm đường, ông tìm cách huy động sức dân. Người dân phát quang lối đi, hàng nghìn xe bò chở đất đỏ, gỗ được sử dụng để làm cầu. Sau nhiều năm, hơn 300km đường được hình thành, nối tới tận xã, tận ấp.

Cách làm ấy cũng theo ông trở về quê hương.

Trong quá trình triển khai phong trào xây dựng đời sống văn hóa ở khu dân cư, ông không bằng lòng với việc chỉ ngồi trong phòng nghe báo cáo. Ông nghiên cứu, đối chiếu với thực tế và nhận ra rằng muốn phong trào có sức sống phải huy động cả hệ thống chính trị. Từ đó, Vĩnh Long từng bước hình thành Chỉ thị 01, mở rộng phong trào từ khu dân cư đến gia đình, cơ quan, trường học và các không gian công cộng.

Đến năm 2004, khi đã 73 tuổi, thay vì nghỉ ngơi, ông lại được giao thành lập Hội Bảo trợ bệnh nhân nghèo. Không trụ sở, không lương, không kinh phí, ông vẫn bắt đầu.

Ông đi khắp các xã, các ấp. Có khi đi cùng đoàn, có khi ngồi xe ôm, có lúc lội bộ hàng cây số để đến một căn nhà nghèo giữa đồng sâu. Ông không chỉ trao tiền, mà muốn biết vì sao họ nghèo, vì sao họ bệnh, họ đang cần gì và có thể giúp họ như thế nào.

Có lẽ vì thế, người dân gọi ông bằng cái tên đầy trìu mến: “ông Bụt” của những người nghèo.

Ở tuổi 85, ông mới thực sự nghỉ ngơi. Nhưng những giá trị ông để lại vẫn tiếp tục lan tỏa.

Cuộc đời Ngô Ngọc Bỉnh cho thấy một điều giản dị: thực tiễn chính là trường học lớn nhất của người cán bộ. Và bài học ông để lại cũng chính là tinh thần gần dân, trọng dân, làm việc vì dân.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI CÁN BỘ LẤY THỰC TIỄN LÀM TRƯỜNG HỌC | Câu chuyện thời hoa lửa