Người cán bộ Mặt trận kiên trung – Liệt sĩ Tăng Văn Rở
Vùng quê Bà Nhì những năm đầu thế kỷ XX vẫn còn giữ nguyên vẻ bình dị của một miền nông thôn sông nước cánh đồng bạt ngàn gió thổi, những con đường đất dẫn qua từng xóm nhỏ, nơi mỗi người dân đều sống chân phương và nghĩa tình. Chính mảnh đất hiền hòa ấy đã nuôi dưỡng một người con ưu tú Tăng Văn Rở, sinh năm 1917, người mà cả cuộc đời gắn trọn với nhân dân và cách mạng. Từ nhỏ, ông đã chứng kiến cảnh quê hương lầm than dưới ách áp bức, bà con phải nai lưng lao động nhưng vẫn sống thiếu thốn đủ bề. Những điều ấy hun đúc trong ông tấm lòng yêu nước, tinh thần kiên cường và khát vọng đứng lên giành lại tự do cho quê hương. Khi phong trào cách mạng lan rộng, ông sớm trở thành một trong những hạt nhân tích cực của địa phương. Nhờ đức độ, sự ngay thẳng và tinh thần trách nhiệm, ông được giao trọng trách Chủ tịch Mặt trận huyện một vị trí không chỉ là danh xưng, mà là vai trò của người đứng mũi chịu sào trong phong trào vận động quần chúng. Ông đi từng nhà, gặp từng người, kiên trì giải thích, vận động, xây dựng lòng tin và khối đại đoàn kết.
Để giữ vững phong trào, ông không quản ngày đêm, hết lòng lo cho cơ sở, tổ chức lực lượng, xây dựng mạng lưới liên lạc. Dù địch đàn áp khốc liệt, ông vẫn bám dân, bám đất, coi sự an toàn của bà con là trên hết. Con đường ông đi là con đường của người cán bộ Mặt trận mẫu mực dấn thân, tận tụy và đầy hy sinh. Ngày 01 tháng 7 năm 1973, trong một chuyến công tác tiếp cận cơ sở nhằm củng cố lực lượng, ông bị địch phục kích. Trước vòng vây nguy hiểm, ông chiến đấu kiên cường, tìm mọi cách bảo vệ đồng đội và tài liệu quan trọng của phong trào. Và rồi, giữa tiếng súng dồn dập, ông đã ngã xuống để lại nơi cánh đồng Bà Nhì một khoảng lặng nghẹn ngào, và trong lòng nhân dân một nỗi tiếc thương không thể nguôi.
Ông hy sinh khi mái tóc đã điểm sương, nhưng trái tim vẫn cháy lửa như thuở đầu bước vào cách mạng. Sự ra đi ấy không làm phong trào chùn bước, mà càng tô sáng khí phách của người cán bộ Mặt trận kiên trung, một đời vì dân, vì nước. Hôm nay, khi quê hương đã bình yên, tên liệt sĩ Tăng Văn Rở vẫn được nhắc đến như biểu tượng của lòng trung thành tuyệt đối, của tinh thần bất khuất và sự dấn thân không mệt mỏi cho độc lập dân tộc. Câu chuyện về ông người con ưu tú của Bà Nhì mãi mãi là ngọn đuốc sáng trong truyền thống cách mạng của địa phương.



