“Người cán bộ thanh niên trong làng bom rơi”
Năm 1971, khi bom đạn rải rác trên khắp các làng quê Quảng Trị, một chàng cán bộ thanh niên trẻ tên Huy, vừa tròn 21 tuổi, phụ trách vận động bà con trong làng giữ vững sản xuất, chăm sóc trẻ em và phối hợp tiếp tế cho bộ đội, mỗi ngày anh đi từ nhà này sang nhà khác, động viên mọi người thu hoạch lúa, chăn nuôi, gom lương thực tránh thất thoát, dù bom Mỹ thường xuyên nổ gần làng, nhiều lần anh phải dìu các bà con chạy vào hầm trú ẩn, tay áo dính đất, chân lấm bùn, nhưng vẫn nở nụ cười trấn an a
Năm 1971, khi bom đạn rải rác trên khắp các làng quê Quảng Trị, một chàng cán bộ thanh niên trẻ tên Huy, vừa tròn 21 tuổi, phụ trách vận động bà con trong làng giữ vững sản xuất, chăm sóc trẻ em và phối hợp tiếp tế cho bộ đội, mỗi ngày anh đi từ nhà này sang nhà khác, động viên mọi người thu hoạch lúa, chăn nuôi, gom lương thực tránh thất thoát, dù bom Mỹ thường xuyên nổ gần làng, nhiều lần anh phải dìu các bà con chạy vào hầm trú ẩn, tay áo dính đất, chân lấm bùn, nhưng vẫn nở nụ cười trấn an ai nấy hoảng sợ, vào buổi chiều, khi ánh nắng yếu dần và mùi khói hòa lẫn với đất ướt còn vương trên ruộng, Huy cùng một nhóm thanh niên chở từng thúng lương thực, thuốc men đến cho bộ đội đang đóng trên đồi, mọi người thấm mệt nhưng anh luôn hô to động viên: “Chúng ta còn sống, còn hy vọng, còn làm được việc có ích cho đồng đội!”, những đêm anh ngồi bên bếp lửa nhỏ, lập kế hoạch đi tiếp, ghi chú tình hình, nhắn tin qua các đội giao liên, từng quyết định nhỏ của anh đều góp phần giữ vững tinh thần của cả làng và bảo đảm nguồn tiếp tế cho chiến sĩ, khi chiến tranh kết thúc, câu chuyện về người cán bộ thanh niên trong làng bom rơi vẫn được kể lại, nhắc nhở thế hệ sau rằng tuổi trẻ không chỉ dũng cảm trên chiến trường mà còn biết gắn kết cộng đồng, hy sinh cho người khác và mang sức sống đến giữa những ngày tháng hoa lửa, và rằng ngay cả trong khói lửa, tinh thần kiên cường và tấm lòng tận tụy vẫn tỏa sáng như ánh mặt trời giữa trời mưa.



