NGƯỜI CÁN BỘ TIỀN KHỔI NGHĨA VÀ NGỌN LỬA MÙA THU 1945
Trong không khí trang nghiêm của những ngày tháng Tám lịch sử, căn nhà nhỏ rợp bóng cây xanh của ông Lê Văn Hiếu (thường gọi là Bác Bảy Hiếu, sinh năm 1915 – mất năm 2012) tại vùng đất giàu truyền thống cách mạng Củ Chi (TP.HCM) luôn đong đầy ký ức. Ở tuổi gần bách niên khi còn sống, dù đôi chân đã chậm và mái tóc bạc phơ như mây trời, ánh mắt Bác Bảy Hiếu vẫn ngời sáng lạ thường mỗi khi nhắc lại không khí sục sôi của Mùa thu Cách mạng Tháng Tám năm 1945. Bác Bảy Hiếu là một trong số ít những đồng chí hoạt động cách mạng trước ngày 01 tháng 01 năm 1945 (cán bộ Tiền khởi nghĩa) – thế hệ lớp đảng viên đầu tiên đã đặt những viên gạch móng cho sự nghiệp giải phóng dân tộc.
NGƯỜI CÁN BỘ TIỀN KHỔI NGHĨA VÀ NGỌN LỬA MÙA THU 1945
Trong không khí trang nghiêm của những ngày tháng Tám lịch sử, căn nhà nhỏ rợp bóng cây xanh của ông Lê Văn Hiếu (thường gọi là Bác Bảy Hiếu, sinh năm 1915 – mất năm 2012) tại vùng đất giàu truyền thống cách mạng Củ Chi (TP.HCM) luôn đong đầy ký ức. Ở tuổi gần bách niên khi còn sống, dù đôi chân đã chậm và mái tóc bạc phơ như mây trời, ánh mắt Bác Bảy Hiếu vẫn ngời sáng lạ thường mỗi khi nhắc lại không khí sục sôi của Mùa thu Cách mạng Tháng Tám năm 1945.
Bác Bảy Hiếu là một trong số ít những đồng chí hoạt động cách mạng trước ngày 01 tháng 01 năm 1945 (cán bộ Tiền khởi nghĩa) – thế hệ lớp đảng viên đầu tiên đã đặt những viên gạch móng cho sự nghiệp giải phóng dân tộc.
1. Dấn thân từ những ngày đêm tối
Bác Bảy Hiếu sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo tại huyện Củ Chi, tỉnh Gia Định (nay thuộc TP.HCM). Lớn lên trong cảnh đất nước mất tự do, nhân dân lầm than dưới gông cồng của chế độ thực dân Pháp và phát xít Nhật, lòng uất hận và khát vọng tự do đã sớm bùng cháy trong lòng người thanh niên trẻ.
Năm 1938, khi mới 23 tuổi, ông Hiếu đã chủ động tìm đường móc nối với các cơ sở cách mạng bí mật của Mặt trận Việt Minh tại địa phương. Ông được giao nhiệm vụ rải truyền đơn, vận động quần chúng nhân dân tham gia các hội biến tướng như "Hội Tương tế", "Hội Ái hữu" để tập hợp lực lượng đấu tranh chống lại nạn bóc quấy, cướp đất của địa chủ và tay sai.
— "Thời ấy, hoạt động cách mạng nguy hiểm lắm, cái chết luôn rình rập từng giây từng phút," – Bác Bảy Hiếu từng kể lại bằng giọng trầm bổng đậm chất Nam Bộ. – "Mật thám, cảnh sát ngụy giăng lưới khắp nơi. Chúng tôi phải ngụy trang dưới danh nghĩa người đi làm thuê, người buôn chuyến để đi từ bản này sang xã khác, bí mật chuyền tay nhau từng tờ báo Lao Động, từng bản tin Việt Minh."
Tháng 11 năm 1940, cuộc Khởi nghĩa Nam Kỳ bùng nổ và bị đàn áp dã man. Nhiều đồng chí, đồng đội của ông bị bắt, bị đày ra Côn Đảo hoặc bị giặc tàn sát. Giữa muôn vàn khó khăn, phong trào cách mạng tưởng chừng như lắng xuống, nhưng ông Hiếu vẫn kiên trung bám dân, bám đất. Ông gầy dựng lại các tổ chức cơ sở, giữ vững sợi dây liên lạc bí mật giữa Đảng với quần chúng nhân dân.
2. Vùng lên giành chính quyền trong Mùa thu Đỏ
Đầu năm 1945, tình hình thế giới và trong nước chuyển biến dồn dập. Tháng 3 năm 1945, Nhật hất cẳng Pháp. Dưới sự chỉ đạo của Trung ương Đảng và Xứ ủy Nam Kỳ, Bác Bảy Hiếu cùng các đồng chí trong Ban Chỉ đạo Khởi nghĩa địa phương khẩn trương chuẩn bị lực lượng.
Ông trực tiếp đảm nhận nhiệm vụ thành lập Đội Tự vệ cứu quốc, tổ chức huấn luyện quân sự thô sơ với dao, gậy gộc, giáo mác cho hàng trăm thanh niên nông dân hăng hái tại Củ Chi.
Đêm 24, rạng sáng 25 tháng 8 năm 1945, lệnh Tổng khởi nghĩa giành chính quyền vang lên khắp Sài Gòn – Gia Định. Với vai trò chỉ huy Đội Tự vệ, Bác Bảy Hiếu đã dẫn đầu đoàn quần chúng nhân dân giơ cao cờ đỏ sao vàng, tay cầm gậy gộc, giáo mác cuồn cuộn đổ ra đường.
— "Đó là khoảnh khắc kỳ diệu nhất trong đời tôi," – Bác Bảy nhớ lại, khóe mắt rấn rấn giọt lệ tự hào. – "Tiếng trống, tiếng mo khua vang trời động đất. Hàng ngàn người dân từ khắp các xã tiến về trung tâm huyện lỵ. Trước sức mạnh như vũ bão của nhân dân, chính quyền tay sai và lính Nhật hoàn toàn tan rã, không dám chống trả. Chúng tôi buộc chúng phải nộp ấn tín, giao chính quyền về tay nhân dân."
Lần đầu tiên sau gần một thế kỷ sống trong nô lệ, Bác Bảy Hiếu cùng hàng triệu người dân Việt Nam được hít thở bầu không khí của độc lập, tự do. Ngọn lửa mùa thu năm 1945 ấy đã trở thành điểm tựa tinh thần vững chắc để ông tiếp tục cống hiến trọn vẹn sức lực cho hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ sau này.
3. Ngọn đuốc soi đường cho thế hệ mai sau
Sau ngày đất nước thống nhất năm 1975, Bác Bảy Hiếu kinh qua nhiều vị trí công tác quan trọng tại địa phương trước khi nghỉ hưu. Dù tuổi cao sức yếu, ông vẫn giữ nguyên tác phong giản dị, sâu sát của người cán bộ tiền khởi nghĩa: luôn quan tâm đến đời sống người dân, tích cực đóng góp ý kiến xây dựng quê hương Củ Chi ngày càng giàu đẹp.
Căn nhà nhỏ của Bác Bảy luôn là "địa chỉ đỏ" để các cấp ủy Đảng, chính quyền và đặc biệt là thế hệ trẻ tìm về học tập truyền thống. Mới mỗi dịp kỷ niệm Ngày Cách mạng Tháng Tám và Quốc khánh 2/9, các đoàn cán bộ Đoàn, đoàn viên thanh niên TP.HCM lại quây quần bên Bác Bảy Hiếu để nghe ông kể chuyện lịch sử.
Trân trọng nắm lấy bàn tay nhăn nheo nhưng ấm áp của vị cán bộ lão thành cách mạng, bạn Nguyễn Minh Anh – một cán bộ Đoàn trẻ – xúc động bày tỏ: — "Những câu chuyện của Bác Bảy không chỉ là trang sử sống động, mà là minh chứng cho bản lĩnh, kiên trung của lớp người đi trước. Những cán bộ tiền khởi nghĩa như Bác Bảy đã đem lại độc lập, tự do cho dân tộc. Thế hệ trẻ chúng cháu hôm nay nguyện nối tiếp ngọn lửa ấy, nỗ lực học tập, lao động để bảo vệ và phát triển thành quả cách mạng mà các cha anh đã phải đổi bằng xương máu."
Năm 2012, Bác Bảy Hiếu trút hơi thở cuối cùng, hưởng thọ 97 tuổi, để lại di sản vô giá về tinh thần yêu nước và lòng trung thành tuyệt đối với Đảng, với Nhân dân. Tấm gương của người cán bộ tiền khởi nghĩa Lê Văn Hiếu sẽ mãi là ngọn đuốc sáng, soi đường cho thế hệ hôm nay và mai sau bước tiếp trên con đường dựng xây đất nước Việt Nam hùng cường.



