NGƯỜI CANH BẾP HOÀNG CẦM
NGƯỜI CANH BẾP HOÀNG CẦM
Giữa khu rừng già, bếp Hoàng Cầm của đơn vị được đào rất kín để khói không lộ ra ngoài.
Anh Phước là người phụ trách nấu ăn.
Ngày nào anh cũng dậy sớm hơn mọi người để vo gạo, kiếm củi và nhóm lửa.
Giữa chiến tranh thiếu thốn, nấu được một bữa cơm nóng cho đồng đội là việc vô cùng khó khăn.
Có hôm bom rơi gần khu vực bếp, đất đá phủ kín cả nồi cơm đang nấu.
Anh Phước lại lặng lẽ vo gạo nấu lại từ đầu.
Đồng đội thường bảo:
“Có ông nấu ăn là thấy như đang ở nhà.”
Một đêm cuối mùa mưa, đơn vị vừa ăn cơm xong thì máy bay địch bất ngờ xuất hiện.
Bom dội xuống khu vực đóng quân dữ dội.
Một lán thương binh bị cháy sau tiếng nổ lớn.
Anh Phước lao vào giữa khói lửa kéo từng người ra ngoài.
Người cuối cùng được cứu sống.
Nhưng anh mãi mãi nằm lại bên bếp Hoàng Cầm còn âm ỉ lửa đỏ.
Nhiều năm sau, những người lính cũ vẫn nhớ mùi cơm nóng tỏa ra từ căn bếp nhỏ năm ấy — mùi của tình đồng đội giữa thời hoa lửa.


