NGƯỜI CANH GIẤC NGỦ
NGƯỜI CANH GIẤC NGỦ
Trong đơn vị của anh Lâm, ai cũng biết anh là người ít ngủ nhất.
Mỗi lần hành quân dài ngày, anh thường xin trực thêm ca gác cho đồng đội nghỉ ngơi.
“Ngủ được chút nào hay chút đó,” anh hay nói vậy.
Đêm rừng rất lạnh và yên tĩnh.
Tiếng côn trùng, tiếng gió lùa qua tán lá và tiếng võng đưa kẽo kẹt hòa vào nhau thành âm thanh quen thuộc của chiến trường.
Có những đêm mọi người ngủ say vì quá mệt, chỉ còn anh ngồi lặng bên mép rừng quan sát động tĩnh phía trước.
Một lần, giữa đêm khuya, anh phát hiện ánh đèn lạ di chuyển gần khu vực đóng quân.
Lập tức anh báo động cho cả đơn vị.
Nhờ đó, mọi người kịp thời di chuyển trước khi pháo địch trút xuống nơi cũ.
Nhưng trong lúc cảnh giới phía sau để đồng đội rút lui, anh Lâm đã mãi mãi nằm lại giữa cánh rừng tối.
Sau chiến tranh, những người lính còn sống thường nhắc về anh bằng câu nói giản dị:
“Có người đã thức để chúng tôi được ngủ yên.”



