Cựu chiến binh

Người canh giữ bầu trời

Mảnh đất Phú Thọ những năm tháng "hoa lửa" không chỉ có tiếng gầm vang của cao xạ mà còn có những khoảng lặng cân não trên các đài quan sát trinh sát. Trong dòng ký ức cuồn cuộn của những người con Đất Tổ, hình ảnh Đại tá Trần Xuân Vũ – nguyên chiến sĩ trinh sát thuộc Sư đoàn 361 – hiện lên như một biểu tượng của sự can trường và mưu trí. Ông không trực tiếp bóp cò pháo, nhưng mỗi nhịp thở, mỗi ánh mắt của ông chính là kim chỉ nam cho những đường đạn xé toang bầu trời, bảo vệ từng nhịp cầu, từng

Phú Thọ13/05/2026Trần Linh Ngọc (Đoàn trường THPT Thanh Thuỷ- Đoàn xã Thanh Thuỷ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mảnh đất Phú Thọ những năm tháng "hoa lửa" không chỉ có tiếng gầm vang của cao xạ mà còn có những khoảng lặng cân não trên các đài quan sát trinh sát. Trong dòng ký ức cuồn cuộn của những người con Đất Tổ, hình ảnh Đại tá Trần Xuân Vũ – nguyên chiến sĩ trinh sát thuộc Sư đoàn 361 – hiện lên như một biểu tượng của sự can trường và mưu trí. Ông không trực tiếp bóp cò pháo, nhưng mỗi nhịp thở, mỗi ánh mắt của ông chính là kim chỉ nam cho những đường đạn xé toang bầu trời, bảo vệ từng nhịp cầu, từng mái nhà máy của khu công nghiệp Việt Trì sơ khai. Đối với ông Vũ, những năm tháng ấy không chỉ là nhiệm vụ, mà là một lời thề danh dự trước tổ tiên tại đỉnh núi Nghĩa Lĩnh linh thiêng.

Cuộc đời binh nghiệp của ông là một chuỗi những đêm dài không ngủ trên đài quan sát cao vút, nơi lồng lộng gió sông Lô và khét lẹt mùi thuốc súng. Trong những chiến dịch đánh phá ác liệt của không quân Mỹ vào năm 1966 và đặc biệt là mùa đông năm 1972, Việt Trì trở thành trọng điểm của những trận mưa bom. Ông Vũ nhớ lại những khoảnh khắc nghẹt thở khi nhìn thấy các vệt khói trắng của máy bay F-4 và F-105 xé toạc tầng mây, lao xuống như những con diều hâu hung tợn nhắm vào cầu Việt Trì. Giữa làn nhiễu dày đặc mà kẻ thù tung ra để làm mù mắt quân ta, ông và đồng đội phải dùng chính đôi mắt trần và bản lĩnh thép để phân biệt đâu là mồi bẫy, đâu là mục tiêu thật. Đó là một cuộc đấu trí tàn khốc mà sai lầm chỉ một giây cũng có thể khiến cả một trận địa chìm trong biển lửa.

Chi tiết xúc động nhất trong cuộc đời trinh sát của ông có lẽ là những lúc đứng giữa lằn ranh của sự sống và cái chết để giữ vững thông tin. Có những trận đánh, bom nổ ngay sát chân đài quan sát, đất đá văng tung tóe che mờ ống kính, nhưng tay ông vẫn nắm chặt điện thoại, miệng vẫn hô vang tọa độ mục tiêu. Ông kể rằng, lúc đó chẳng ai kịp sợ hãi, bởi sau lưng ông là cả một thành phố công nghiệp đang gồng mình sản xuất, là những bóng áo xanh dân quân của nhà máy Giấy, nhà máy Hóa chất đang chờ lệnh để đồng loạt nổ súng. Sự hiệp đồng giữa bộ đội chủ lực như ông và lực lượng dân quân địa phương đã tạo nên một "lưới lửa tầm thấp" khiến phi công Mỹ phải kinh hoàng bạt vía.

Mỗi khi nhắc về những đồng đội đã ngã xuống, giọng ông Vũ lại nghẹn lại, đôi mắt già nua ánh lên niềm xúc động sâu sắc. Ông nhớ những lần cùng dân quân xã Tiên Kiên hay Chu Hóa đắp đê, dựng trận địa trong đêm tối, những bát nước vối nghĩa tình của các mẹ, các chị tiếp sức giữa giờ trực chiến. Đối với ông, mỗi tấc đất Phú Thọ đều thấm đẫm mồ hôi và máu của những người anh hùng không tên. Sự hy sinh của họ đã kết tinh thành ý chí sắt đá, giúp ông vững tay chèo lái dòng thông tin thông suốt, góp phần bắn rơi những chiếc máy bay hiện đại nhất của đế quốc Mỹ trên bầu trời quê hương, minh chứng cho sức mạnh quật cường của con người Đất Tổ.

Giờ đây, khi chiến tranh đã lùi xa vào dĩ vãng, người chiến sĩ trinh sát năm xưa vẫn thường trở lại những trận địa cũ, đứng bên dòng sông Hồng cuộn đỏ phù sa để tưởng nhớ một thời hoa lửa. Những huân chương, huy chương trên ngực áo ông không chỉ là phần thưởng cao quý, mà là những mảnh vỡ của một thời đại hào hùng mà ông đã sống và chiến đấu hết mình. Câu chuyện của Đại tá Trần Xuân Vũ mãi mãi là một bài học vô giá về lòng tận tụy, là ngọn lửa sưởi ấm trái tim của thế hệ trẻ hôm nay. Đứng trước ông, chúng ta không chỉ cảm thấy tự hào về một quá khứ oanh liệt, mà còn tự hứa sẽ sống xứng đáng với những hy sinh thầm lặng của những "đôi mắt lửa" đã canh giữ hòa bình cho mảnh đất cội nguồn linh thiêng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn