người canh kho xăng giữa rừng trường sơn
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, để bảo đảm cho các đoàn xe vận tải có thể vượt hàng nghìn cây số trên tuyến đường Trường Sơn, những kho xăng dầu bí mật được xây dựng sâu trong núi rừng đã trở thành mạch máu quan trọng của chiến trường. Đây cũng là mục tiêu mà máy bay địch luôn tìm cách đánh phá quyết liệt. Giữa thời hoa lửa ấy, biết bao chiến sĩ hậu cần đã âm thầm ngày đêm bảo vệ từng thùng xăng, từng đường ống dẫn nhiên liệu bằng cả tuổi xuân và tính mạng của mình. Câu chuyện về chiến sĩ hậu cần Lưu Văn Thành là một câu chuyện xúc động như thế.
Lưu Văn Thành sinh ra tại một vùng quê nghèo ở Thanh Hóa. Cha anh là thợ mộc, mẹ làm ruộng nuôi các con khôn lớn. Từ nhỏ, Thành đã nổi tiếng chăm chỉ và chịu khó.
Khi chiến tranh bước vào giai đoạn ác liệt, anh tình nguyện nhập ngũ và được phân công vào đơn vị hậu cần xăng dầu trên tuyến Trường Sơn.
Nhiều người nghĩ công việc của lính hậu cần sẽ ít nguy hiểm hơn ngoài mặt trận, nhưng thực tế những kho xăng dầu luôn là mục tiêu đánh phá dữ dội của địch. Chỉ cần một quả bom trúng đích cũng có thể gây cháy nổ rất lớn.
Kho xăng nơi Thành công tác được dựng sâu trong rừng già, ngụy trang kín bằng lá cây và đất đá. Các thùng nhiên liệu được chôn phân tán dưới lòng đất để tránh bị phát hiện.
Nhiệm vụ của Thành là kiểm tra kho, bảo vệ đường ống dẫn xăng và tiếp nhiên liệu cho các đoàn xe hành quân vào Nam.
Ban ngày, anh cùng đồng đội đào hầm, che phủ kho hàng. Ban đêm, mọi người tranh thủ vận chuyển nhiên liệu dưới ánh trăng mờ để tránh máy bay trinh sát.
Dù công việc nặng nhọc và nguy hiểm, Thành luôn hoàn thành nhiệm vụ với tinh thần trách nhiệm cao.
Các lái xe vận tải thường nói:
“Có các anh giữ kho xăng thì xe mới tiếp tục vào chiến trường được.”
Một đêm cuối năm 1972, đơn vị của Thành nhận nhiệm vụ tiếp nhiên liệu khẩn cấp cho đoàn xe lớn chuẩn bị vượt trọng điểm bom đạn.
Suốt cả buổi tối, anh cùng đồng đội liên tục vận chuyển xăng từ kho ra điểm tập kết.
Giữa núi rừng yên tĩnh, tiếng máy bơm và tiếng bước chân vang lên khẩn trương trong bóng tối.
Khi công việc gần hoàn thành, một chiến sĩ trực gác bất ngờ phát hiện ánh đèn máy bay địch phía xa.
Tiếng còi báo động vang lên giữa rừng sâu.
Chỉ ít phút sau, bom bắt đầu dội xuống khu vực gần kho xăng.
Mặt đất rung chuyển dữ dội. Cây rừng gãy đổ khắp nơi. Những cột đất bắn tung lên sau từng tiếng nổ.
Mọi người lập tức sơ tán xuống hầm trú ẩn và tìm cách che chắn kho nhiên liệu.
Đúng lúc ấy, Thành phát hiện một đường ống dẫn xăng bị sức ép bom làm nứt vỡ. Xăng bắt đầu rò rỉ ra ngoài.
Nếu lửa bén vào khu vực này, toàn bộ kho xăng có thể phát nổ bất cứ lúc nào.
Không chút chần chừ, anh lập tức lao tới khóa van và tìm cách bịt đoạn ống bị hỏng giữa lúc bom vẫn tiếp tục trút xuống.
Khói bụi mù mịt khiến việc di chuyển vô cùng khó khăn. Đồng đội liên tục gọi anh quay lại vì nguy cơ cháy nổ rất lớn.
Nhưng Thành hiểu rằng nếu không xử lý kịp thời, hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng.
Anh dùng hết sức siết chặt van khóa rồi lấy bao cát phủ kín khu vực xăng tràn ra ngoài.
Đúng lúc đoạn ống vừa được xử lý xong, một quả bom tiếp tục nổ rất gần kho nhiên liệu.
Sức ép dữ dội hất Thành ngã mạnh xuống đất.
Đồng đội vội lao tới kéo anh vào nơi an toàn.
Dù bị thương rất nặng, người chiến sĩ hậu cần trẻ vẫn cố hỏi:
“Kho xăng… còn an toàn không?”
Người chỉ huy nghẹn ngào đáp:
“An toàn rồi đồng chí.”
Nghe vậy, Thành khẽ mỉm cười yên tâm.
Đêm hôm ấy, kho nhiên liệu được bảo vệ an toàn và đoàn xe vẫn tiếp tục lên đường vào Nam đúng kế hoạch.
Nhưng người chiến sĩ hậu cần trẻ tuổi đã mãi mãi nằm lại giữa núi rừng Trường Sơn khi tuổi đời còn rất trẻ.
Sau ngày đất nước thống nhất, nhiều cựu chiến binh vận tải vẫn nhớ mãi hình ảnh chàng trai lặng lẽ canh kho xăng giữa rừng sâu để giữ cho những chuyến xe không bao giờ dừng lại.
Câu chuyện về Lưu Văn Thành là hình ảnh đẹp của những người lính hậu cần trong thời hoa lửa – những con người âm thầm nhưng đã góp phần quan trọng vào thắng lợi của dân tộc bằng sự hy sinh và tinh thần trách nhiệm cao cả.
Ngày nay, khi đất nước hòa bình và những con đường Trường Sơn năm xưa đã rợp bóng màu xanh, thế hệ trẻ càng phải biết trân trọng hơn những hy sinh của cha anh đi trước. Những câu chuyện lịch sử ấy sẽ mãi là ngọn lửa nhắc nhở mỗi người Việt Nam phải sống trách nhiệm hơn với quê hương đất nước và không bao giờ quên những năm tháng hào hùng của dân tộc.


