Người canh ngựa trong doanh trại
Vào thời Hoa Lư, trong một doanh trại gần Tràng An có một chàng trai tên Quý. Anh làm nhiệm vụ chăm sóc và canh giữ ngựa chiến cho quân đội. Ngựa chiến lúc đó rất quan trọng vì là phương tiện di chuyển nhanh trong chiến trận. Quý luôn coi chúng như đồng đội của mình, chăm sóc từng con rất cẩn thận. Một đêm, khi doanh trại đang yên tĩnh, Quý phát hiện có dấu chân lạ quanh chuồng ngựa. Anh lập tức cảnh giác và quan sát kỹ hơn. Anh thấy một nhóm giặc lén lút đang cố cắt dây dắt ngựa để đánh cắp toàn bộ ngựa chiến của quân triều đình. Quý hiểu rằng nếu mất ngựa, quân đội sẽ mất đi lợi thế rất lớn. Anh không la lớn ngay mà lặng lẽ dẫn vài con ngựa ra khu vực khác để tránh bị bắt hết cùng lúc. Sau đó, anh đánh trống báo động. Quân giặc bị phát hiện liền hoảng loạn bỏ chạy, nhưng vẫn cố lấy thêm ngựa. Quý nhanh chóng cưỡi một con ngựa khỏe nhất lao ra chặn đường, không cho chúng thoát. Dù chỉ có một mình, anh vẫn giữ chân chúng đủ lâu để quân lính trong doanh trại kéo đến hỗ trợ. Cuối cùng, toàn bộ nhóm giặc bị bắt giữ, và đàn ngựa chiến được bảo toàn. Vị tướng nói: — Ngươi không chỉ giữ ngựa, mà còn giữ cả sức mạnh của quân đội. Quý đáp: — Ngựa còn, quân còn. Tôi chỉ làm đúng việc của mình. Từ đó, người dân Hoa Lư luôn kể về người canh ngựa trong doanh trại — người đã cứu cả một đội quân bằng sự tỉnh táo và lòng trách nhiệm.



