Bài viết

Người Canh Trạm Nước Giữa Rừng Biên Giới (1)

Đồng Tháp12/05/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh phường Sa Đéc (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh phường Sa Đéc)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Trần Hậu Minh, sinh năm 1958, lớn lên trong giai đoạn đất nước còn nhiều gian khó sau chiến tranh. Sinh ra trong một gia đình lao động nghèo miền Tây Nam Bộ, ông sớm quen với cuộc sống thiếu thốn và rèn cho mình tính cách cần cù, điềm đạm từ nhỏ. Những năm đầu thập niên 1980, khi nhiệm vụ bảo vệ biên giới Tây Nam còn nhiều thử thách, ông tham gia lực lượng phục vụ hậu cần tại một đơn vị đóng quân gần khu vực rừng biên giới. Công việc của ông là quản lý trạm cấp nước phục vụ sinh hoạt cho bộ đội và người dân quanh khu vực đóng quân. Thời điểm ấy, nguồn nước sạch nơi biên giới vô cùng khan hiếm. Vào mùa khô, nhiều ao hồ cạn dần, còn nước ở các con kênh thường bị nhiễm phèn nặng. Vì vậy, trạm nước nhỏ do đơn vị quản lý trở thành nguồn cung cấp quan trọng cho cả khu vực. Ông Trần Hậu Minh vốn là người cẩn thận và trách nhiệm. Mỗi ngày, ông đều thức từ rất sớm để kiểm tra máy bơm, đường ống và bể chứa nhằm bảo đảm nguồn nước luôn đủ cho đơn vị. Một tình tiết khiến nhiều đồng đội nhớ mãi xảy ra vào mùa khô năm 1985. Hôm ấy, giữa lúc nắng nóng kéo dài, chiếc máy bơm chính của trạm nước bất ngờ gặp sự cố và ngừng hoạt động. Nếu không sửa chữa kịp thời, hàng trăm người trong khu vực sẽ thiếu nước sinh hoạt giữa những ngày oi bức gay gắt. Điều khó khăn hơn là lúc đó đơn vị không có phụ tùng thay thế, còn nơi sửa chữa gần nhất lại cách rất xa. Không chần chừ, ông Trần Hậu Minh lập tức tháo rời chiếc máy bơm để kiểm tra. Sau nhiều giờ loay hoay dưới cái nắng nóng hầm hập trong căn chòi máy chật hẹp, ông phát hiện bộ phận cánh quạt bên trong bị kẹt do cặn bùn và rỉ sét lâu ngày. Trong khi nhiều người nghĩ phải chờ thay máy mới, ông Minh vẫn kiên trì dùng các dụng cụ đơn giản để vệ sinh, chỉnh lại từng chi tiết nhỏ. Có lúc vì quá nóng và thiếu ánh sáng, ông phải nằm sát nền đất để tháo từng con ốc đã rỉ cứng. Đến chiều muộn, sau nhiều lần thử khởi động không thành công, chiếc máy bơm cuối cùng cũng hoạt động trở lại. Dòng nước chảy mạnh vào bể chứa giữa tiếng reo vui của mọi người khiến ai cũng nhẹ nhõm. Một đồng đội năm ấy xúc động kể lại: “Hôm đó nếu anh Minh không cố sửa cho máy chạy lại thì cả đơn vị và bà con quanh đó chắc thiếu nước nhiều ngày”. Nhắc về chuyện cũ, ông Trần Hậu Minh chỉ cười hiền: “Hồi đó chỉ nghĩ làm sao có nước cho anh em và bà con dùng, cực chút cũng không sao”. Những năm tháng gian khó nơi biên giới đã lùi xa, nhưng tinh thần “hoa lửa” của người chiến sĩ hậu cần năm ấy vẫn còn đọng lại trong lòng đồng đội. Điều đáng quý ở ông không phải những điều lớn lao, mà là sự tận tụy và trách nhiệm trong những công việc âm thầm, bình dị. Câu chuyện về người canh trạm nước giữa rừng biên giới là minh chứng rằng trong thời chiến và những năm tháng bảo vệ Tổ quốc, có biết bao con người lặng lẽ góp sức từ phía sau tuyến đầu. Chính từ những bàn tay sửa lại chiếc máy bơm cũ kỹ, từ tinh thần không ngại gian khó để giữ nguồn nước cho tập thể, họ đã góp phần giữ vững đời sống và sức mạnh nơi biên cương của đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn