Bài viết

Người canh trạm ước

Phú Thọ24/01/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chỗ tôi đóng quân có một trạm nước nhỏ, là nguồn sống của cả đội. Nước phải gánh từ suối xa, lọc qua cát, đun sôi mới dám uống.
Tôi được giao canh trạm. Ban đêm, địch thường rình phá, bỏ thuốc độc. Tôi ngồi cạnh bể nước, tay cầm đèn pin bọc vải, mắt không dám chớp.
Một đêm, tôi thấy bóng người lạ. Tôi gọi nhỏ: “Ai đó?”. Không trả lời. Tôi tiến lại, phát hiện một tên đang cúi sát bể. Tôi lao tới, quật ngã. Hai bên giằng co. Tôi bị đấm bầm mắt, nhưng vẫn giữ chặt. Đồng đội chạy tới bắt được hắn.
Sáng hôm sau, anh em uống nước trong, tôi ngồi nhìn mà thấy lòng nhẹ như mây.
Người ta không biết trạm nước quan trọng thế nào, cho đến khi khát. Tôi canh trạm nước không chỉ để giữ nước, mà để giữ mạng sống cho cả đơn vị.
Giờ sống hòa bình, nước máy chảy ào ào, nhưng mỗi lần mở vòi, tôi vẫn nhớ những đêm canh nước giữa rừng, nơi từng giọt nước là từng giọt sống.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người canh trạm ước | Câu chuyện thời hoa lửa