NGƯỜI CAO TUỔI HƯNG YÊN TRONG KHÁNG CHIẾN
Trong những năm chiến tranh, khi thanh niên ra trận, phụ nữ và trẻ em gánh vác nhiều phần việc, thì người cao tuổi ở Hưng Yên trở thành chỗ dựa tinh thần và tổ chức cho làng quê. Qua hồi ức của cụ Phạm Văn Kính, hiện lên hình ảnh những “cột trụ làng” thầm lặng nhưng bền bỉ.
Trong ký ức của nhiều người dân Hưng Yên thời chiến, người cao tuổi là những người ít nói nhất nhưng gánh việc nhiều nhất. Khi bom Mỹ trút xuống, họ không trực tiếp cầm súng bắn máy bay, nhưng lại giữ cho làng không rối, không tan, không mất phương hướng.
Cụ Phạm Văn Kính, năm nay đã ngoài chín mươi, chậm rãi nhớ lại:
“Hồi ấy, người già không cho phép mình yếu. Yếu là làng loạn.”
Khi con cháu ra trận
Chiến tranh chống Mỹ diễn ra ác liệt, thanh niên trong làng lần lượt lên đường nhập ngũ. Nhiều gia đình chỉ còn lại người già, phụ nữ và trẻ nhỏ. Người cao tuổi trở thành trụ cột tinh thần, thay con cháu gánh việc làng.
“Tiễn con đi rồi,” cụ Kính nói, “về nhà là phải làm gương, không được than.”
Họ nén nỗi lo, nỗi sợ, để giữ không khí bình tĩnh trong gia đình và xóm làng.
Giữ nề nếp làng trong bom đạn
Trong những ngày bom rơi, người cao tuổi đảm nhận việc phân công trú ẩn, giữ trật tự trong hầm, nhắc nhở mọi người tuân thủ hiệu lệnh báo động.
“Hầm chật, dễ hoảng,” cụ Kính nhớ lại. “Người già phải nói trước, nói chậm để mọi người yên.”
Lời nói của các cụ có trọng lượng. Trong lúc hỗn loạn, chỉ cần một câu dặn dò là cả hầm im lặng.
Trông trẻ, giữ nhà, giữ làng
Khi phụ nữ ra đồng hoặc tham gia phòng không, người cao tuổi ở nhà trông trẻ, trông nom nhà cửa, giữ gìn tài sản chung của làng. Nhiều cụ thức đêm canh làng, gác ngõ, nghe ngóng tiếng động lạ.
“Không có đèn, chỉ nghe,” cụ Kính kể. “Nghe quen là biết máy bay hay xe.”
Kinh nghiệm sống của người cao tuổi trở thành lợi thế trong hoàn cảnh thiếu thốn thiết bị.
Người kể chuyện cho làng
Trong những lúc yên tiếng bom, người cao tuổi thường kể chuyện kháng chiến chống Pháp, chuyện giữ làng ngày xưa, để động viên tinh thần con cháu.
“Nghe chuyện cũ, bọn trẻ bớt sợ,” cụ Kính nói. “Biết là ông bà còn qua được, thì mình cũng qua được.”
Những câu chuyện ấy không chỉ xua tan lo âu, mà còn truyền lại ý chí và niềm tin.
Hy sinh thầm lặng
Nhiều người cao tuổi mất con, mất cháu trong chiến tranh. Nhưng họ ít khi khóc trước mặt người khác. Nỗi đau được giấu kín để giữ tinh thần chung.
“Khóc trong lòng thôi,” cụ Kính nói nhỏ. “Khóc ra thì ai giữ làng?”
Sự hy sinh ấy không có huân chương, nhưng là nền tảng để hậu phương đứng vững.
Khi hòa bình trở lại
Chiến tranh kết thúc, người cao tuổi trở về với vai trò quen thuộc: ông bà trong gia đình, người cao niên trong làng. Nhưng ký ức về những năm tháng bom đạn vẫn theo họ suốt đời.
Giờ đây, mỗi dịp lễ, các cụ lại được mời kể chuyện cho lớp trẻ. Không phải để nhắc công, mà để nhắc trách nhiệm giữ gìn hòa bình.
Những cột trụ thầm lặng
Câu chuyện về người cao tuổi Hưng Yên trong kháng chiến là câu chuyện về sự bền bỉ và trí tuệ dân gian. Họ không ra mặt trận, nhưng giữ cho làng là hậu phương vững chắc.
Như cụ Phạm Văn Kính kết luận:
“Có người trẻ đánh giặc, thì phải có người già giữ làng. Làng còn thì nước còn.”


