NGƯỜI CHA CHƯA KỊP NHÌN CON LỚN KHÔN


Trong những câu chuyện về các anh hùng liệt sĩ, có những câu chuyện khiến người nghe lặng đi không phải bởi những điều quá lớn lao, mà bởi những điều rất đỗi đời thường đã mãi mãi dang dở. Đó là câu chuyện về một người chồng chưa kịp chăm sóc gia đình, một người cha chưa kịp nghe tiếng con gọi, một cuộc đời còn rất nhiều dự định nhưng phải dừng lại giữa những năm tháng chiến tranh.
Liệt sĩ Nguyễn Hữu Dụ là một người con của quê hương Tân Mai đã ra đi như thế.
Anh lên đường trong những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa. Cũng như bao thanh niên cùng thế hệ, anh rời quê hương khi tuổi đời còn trẻ, mang theo niềm tin và trách nhiệm của một người lính. Phía sau anh là gia đình, là người vợ trẻ và một mái nhà còn nhiều ước mơ đang chờ đợi. Có lẽ trong những ngày lên đường, điều anh mong muốn nhất cũng giống như bao người lính khác: hoàn thành nhiệm vụ rồi trở về, tiếp tục cuộc sống bình dị bên những người thân yêu.
Nhưng chiến tranh đã không cho anh cơ hội ấy.
Năm 1971, anh đã anh dũng hy sinh. Ngày anh đi xa cũng là ngày để lại trong gia đình một khoảng trống không gì có thể bù đắp. Người vợ trẻ mất đi người bạn đời khi tuổi đời còn nhiều dang dở. Đau lòng hơn, con gái duy nhất của anh khi ấy mới chưa đầy một tháng tuổi, chưa kịp ghi nhớ khuôn mặt cha, chưa một lần được cha ôm vào lòng, chưa được nghe tiếng cha gọi tên mình.
Có lẽ suốt cuộc đời sau này, hình ảnh về người cha đối với người con gái ấy được hình thành từ những câu chuyện của mẹ, từ lời kể của người thân và từ niềm tự hào về một người cha đã hy sinh vì Tổ quốc. Anh không thể đồng hành cùng con trong những bước đi đầu đời, không thể chứng kiến con trưởng thành, lập gia đình, xây dựng cuộc sống riêng. Nhưng anh đã để lại cho con một điều vô giá, đó là niềm tự hào về người cha đã sống một cuộc đời có ý nghĩa.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, thời gian có thể làm nhiều thứ thay đổi, nhưng tình cảm dành cho những người đã hy sinh vì đất nước thì vẫn còn nguyên vẹn. Thấu hiểu điều đó, Đoàn phường Tân Mai đã phục chế chân dung liệt sĩ Nguyễn Hữu Dụ cùng các anh hùng liệt sĩ của địa phương. Từ bức ảnh cũ đã nhuốm màu thời gian, hình ảnh của anh được tái hiện rõ nét hơn, để gia đình có thêm một kỷ vật thiêng liêng, để người con gái năm nào có thể nhìn rõ hơn gương mặt người cha mà mình chỉ biết qua ký ức của người thân.
Có những món quà không thể làm vơi đi mất mát, nhưng lại có thể sưởi ấm những khoảng trống của thời gian. Bức chân dung được phục chế không thể thay thế sự hiện diện của một người cha, nhưng đó là sự quan tâm của quê hương, là lời nhắn gửi rằng sự hy sinh của anh và những người đồng đội chưa bao giờ bị lãng quên.
Ngày hôm nay, khi thế hệ trẻ Tân Mai tiếp tục những hoạt động tri ân, chăm sóc gia đình chính sách, gìn giữ hình ảnh các anh hùng liệt sĩ, đó không chỉ là trách nhiệm mà còn là tình cảm xuất phát từ lòng biết ơn. Bởi những người trẻ hôm nay được sống trong hòa bình chính là nhờ sự hy sinh của những người như Nguyễn Hữu Dụ – những người đã chấp nhận mất đi hạnh phúc riêng để bảo vệ hạnh phúc chung của dân tộc.
Xin thành kính tưởng nhớ liệt sĩ Nguyễn Hữu Dụ. Anh đã ra đi khi con gái còn chưa đầy một tháng tuổi, chưa kịp thực hiện trọn vẹn vai trò của một người cha trong gia đình. Nhưng bằng sự hy sinh của mình, anh đã trở thành người cha của một niềm tự hào lớn hơn – niềm tự hào mà quê hương Tân Mai sẽ mãi gìn giữ và trao truyền cho các thế hệ mai sau.


