NGƯỜI CHA CHƯA MỘT LẦN ĐƯỢC NHÌN THẤY MẶT CON
Có những đứa trẻ lớn lên với một khoảng trống không thể gọi tên. Đó là khoảng trống của một người cha. Trong số những người lính hy sinh ở Gạc Ma năm 1988, có những người đã ra đi khi con mình còn chưa chào đời.

Có những đứa trẻ lớn lên với một khoảng trống không thể gọi tên.
Đó là khoảng trống của một người cha.
Trong số những người lính hy sinh ở Gạc Ma năm 1988, có những người đã ra đi khi con mình còn chưa chào đời.
Họ lên đường với niềm vui giản dị của một người sắp làm cha.
Có thể họ từng nghĩ đến ngày trở về.
Ngày được bế con trên tay.
Ngày nghe tiếng con gọi cha.
Nhưng cuộc đời đã không cho họ cơ hội ấy.
Người lính ra đi.
Đứa trẻ ở lại.
Một người chưa bao giờ được nhìn thấy mặt con.
Một người lớn lên chỉ biết cha qua những bức ảnh cũ và lời kể của mẹ.
Tuổi thơ của những đứa trẻ ấy gắn với một cái tên.
Một cái tên được nhắc đến bằng sự tự hào và cả nỗi nhớ.
Có những đứa trẻ đã từng hỏi mẹ:
“Cha con là người như thế nào?”
Mẹ chỉ có thể kể rằng:
Cha con là một người lính.
Cha con rất trẻ.
Cha con đã đi làm nhiệm vụ ở Trường Sa.
Và cha con đã không trở về.
Nhiều năm sau, những đứa trẻ ấy trưởng thành.
Họ hiểu rằng cha mình đã hy sinh vì nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc.
Nhưng hiểu là một chuyện.
Còn thiếu vắng một người cha suốt cả cuộc đời lại là một chuyện khác.
Họ không có ký ức về bàn tay cha.
Không nhớ giọng nói của cha.
Không biết cha sẽ dạy mình điều gì nếu cha còn sống.
Nhưng họ có một điều mà không ai có thể lấy đi.
Đó là niềm tự hào.
Cha họ đã nằm lại giữa biển.
Nhưng tên tuổi của cha vẫn còn trong lịch sử.
Mỗi khi nhắc đến Gạc Ma, họ lại nhớ về cha.
Không phải bằng sự oán trách.
Mà bằng lòng biết ơn.
Bởi nếu thế hệ cha anh không đứng lên bảo vệ Tổ quốc, thế hệ hôm nay sẽ không có được cuộc sống bình yên.
Những đứa trẻ năm xưa giờ đã lớn.
Có người đã trở thành cha, thành mẹ.
Và có lẽ, khi ôm con mình vào lòng, họ càng hiểu hơn sự mất mát mà mẹ mình đã trải qua.
Một người cha đã ra đi.
Một người con đã lớn lên.
Hai thế hệ không bao giờ có cơ hội gặp nhau.
Nhưng giữa họ vẫn có một sợi dây vô hình.
Đó là tình yêu.
Tình yêu của người cha dành cho đứa con chưa kịp gặp.
Và tình yêu của người con dành cho người cha đã hy sinh.
Sợi dây ấy không bị thời gian cắt đứt.
Nó nối từ năm 1988 đến hôm nay.
Nối từ biển Gạc Ma về những mái nhà.
Và nối những người đã nằm lại với thế hệ đang sống.
Để mỗi khi đất nước nhắc tên những người lính Gạc Ma, chúng ta cũng nhớ đến những đứa trẻ đã lớn lên trong sự thiếu vắng.
Những người con của biển.
Những người con của những người lính đã hy sinh.
Họ là minh chứng rằng:
Có những người đã ra đi từ rất lâu, nhưng tình yêu của họ vẫn tiếp tục sống trong những thế hệ sau.



