Người Cha – Dấu Ấn Một Thời Hoa Lửa
Tuổi thơ tôi lớn lên bên những câu chuyện kháng chiến cha kể vào mỗi buổi tối. Cha không kể để tự hào về bản thân, mà để nhắc chúng tôi nhớ rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng xương máu của biết bao thế hệ. Năm nay đã gần 80 tuổi với 17 năm tuổi quân, 47 năm tuổi Đảng, cha thường nói: “Các con không phải cầm súng, nhưng phải sống sao cho xứng đáng với những người đã ngã xuống.” Giờ đây, khi đất nước đã yên bình, cha gửi gắm một lời nhắn nhủ giản dị đến thế hệ trẻ hôm nay: Hãy trân trọng hòa

Tôi sinh ra và lớn lên trong thời bình, khi chiến tranh đã lùi xa, tiếng súng đã im, nhưng trong từng cơn đau trái gió trở trời của cha, quá khứ vẫn âm thầm trở về. Mỗi nếp nhăn là một năm tháng hy sinh. Nhìn cha hôm nay, tôi hiểu rằng hòa bình không phải điều tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng tuổi trẻ, máu xương và cả những mất mát không thể gọi tên của những người như cha.
Ông họ tên đầy đủ là Đỗ Văn Minh, cha tôi là một người bệnh binh. Sinh ra và lớn lên ở xã Thọ Minh, huyện Thọ Xuân(cũ), nay là xã Thọ Lập, tỉnh Thanh Hoá. Tháng 8/1973 khi ông mới 19 tuổi đã tham gia nhập ngũ và huấn luyện lại Trung đoàn huấn luyện 15- huyện Thạch Thành, tỉnh Thanh Hoá. Đến tháng 10/1973 Khi miền nam chưa giải phóng thì ông đi B vào Quảng Bình- Quảng Nam(Đà Nẵng) tham gia Đoàn 559(nay là Binh Đoàn 12) có nhiệm vụ chính là mở đường Trường Sơn huyền thoại để chi viện sức người, sức của (vũ khí, đạn dược, lương thực) cho chiến trường miền Nam trong kháng chiến chống Mỹ cứu nước, vận chuyển cán bộ, bộ đội vào Nam, ra Bắc, và chiến đấu bảo vệ tuyến đường huyết mạch này, góp phần quan trọng vào thắng lợi giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước.
Sau khi miền nam hoàn toàn giải phóng, đất nước thống nhất thì đến tháng 12/1978 ông được cử đi sang giúp nước bạn Lào xây dựng kinh tế, gọi là Đường 9 - Nam Lào không chỉ là tuyến đường chiến lược quan trọng trong chiến tranh chống Mỹ (Chiến dịch Đường 9 - Nam Lào 1971) mà còn có vai trò then chốt trong phát triển kinh tế Lào sau này, kết nối giao thương, vận chuyển hàng hóa, nhân lực, vật tư giữa Lào với Việt Nam, thúc đẩy phát triển các tỉnh Nam Lào, là biểu tượng của tình đoàn kết đặc biệt Việt - Lào và là trục hành lang kinh tế quan trọng của Lào trong khu vực, mở rộng giao lưu, hội nhập quốc tế.
Đến tháng 10/1989 ông được điều về Can Lộc- Hà Tĩnh xây dựng kinh tế. Do sức khoẻ giảm sút nên tháng 12/1989 ông được cho về nghỉ với chế độ Bệnh binh 2/3(giảm 65% sức lao động).Trong những năm tháng kháng chiến, cha cùng đồng đội hành quân qua rừng sâu, núi cao, đối mặt với đói rét, bệnh tật và bom đạn kẻ thù, khiến cha mất đi một phần sức khỏe, trở thành bệnh binh khi tuổi đời còn rất trẻ.
Chiến tranh kết thúc, cha trở về quê hương lo cho gđ và con cái. Khi tôi còn nhỏ, mỗi khi trái gió trở trời tôi thường thấy cha tôi đau khắp người, nhưng khi đó tôi còn quá nhỏ để thấu hiểu đc nhừng gì mà cha tôi và các thế hệ đi trước đã trải qua. Dẫu vậy, cha tôi vẫn cố gắng làm việc, nuôi gia đình, sống giản dị và khiêm nhường.
Trên ngực áo cũ, những tấm huân chương không phải để khoe khoang, mà là ký ức của một thời máu lửa không thể quên.
- Huy chương giải phóng
- Huân chương chiến công hạng nhì
- Huân chương chiến sĩ vẻ vang hạng nhất, nhì, ba
Tuổi thơ tôi lớn lên bên những câu chuyện kháng chiến cha kể vào mỗi buổi tối. Cha không kể để tự hào về bản thân, mà để nhắc chúng tôi nhớ rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng xương máu của biết bao thế hệ. Năm nay đã gần 80 tuổi với 17 năm tuổi quân, 47 năm tuổi Đảng, cha thường nói: “Các con không phải cầm súng, nhưng phải sống sao cho xứng đáng với những người đã ngã xuống.”
Giờ đây, khi đất nước đã yên bình, cha gửi gắm một lời nhắn nhủ giản dị đến thế hệ trẻ hôm nay: Hãy trân trọng hòa bình, biết ơn quá khứ và sống có trách nhiệm với tương lai. Học tập chăm chỉ, sống nhân ái, yêu nước từ những việc nhỏ nhất – đó chính là cách tiếp nối ngọn lửa của cha anh năm xưa.
Thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng trong dáng cha lặng lẽ, trong từng vết sẹo chiến tranh, lịch sử vẫn hiện hữu. Với tôi, cha không chỉ là một người bệnh binh, mà là bài học sống động về lòng yêu nước, sự hy sinh và ý chí kiên cường của dân tộc Việt Nam.



