NGƯỜI CHA ĐỢI CON
Chiến tranh không chỉ có những người ra trận. Ở hậu phương còn có những người cha, người mẹ ngày đêm chờ đợi tin con. Sự chờ đợi ấy có khi kéo dài nhiều năm và trở thành một phần ký ức không thể phai mờ.
Ông Nguyễn Văn Phúc nhớ mãi hình ảnh người cha đứng trước cổng nhà trong ngày ông lên đường.
Cha không khóc.
Chỉ đứng lặng nhìn con trai bước đi.
Trước lúc ông rời nhà, cha dặn: “Đã đi thì phải cố gắng hoàn thành nhiệm vụ.”
Những năm tháng sau đó, mỗi lần nhận được thư của con, cha ông đều đọc đi đọc lại.
Có những lá thư đến rất muộn nhưng vẫn được giữ gìn cẩn thận.
Người cha luôn tin rằng một ngày nào đó con trai sẽ trở về.
Ngày hòa bình, ông Phúc trở về quê.
Cha ông lúc ấy đã già.
Cuộc gặp gỡ sau nhiều năm xa cách chỉ có một cái ôm thật chặt và những giọt nước mắt.
Người cha không hỏi con đã trải qua những gì. Ông chỉ nói: “Về được là tốt rồi.”
Sau này, khi nhìn lại, ông Phúc mới hiểu rằng những năm tháng chiến tranh không chỉ là thử thách đối với người lính mà còn là thử thách đối với những người ở hậu phương.
Có những người mẹ, người cha đã dành cả tuổi trẻ của mình để chờ con trở về. Sự chờ đợi ấy cũng là một phần của thời hoa lửa.



