NGƯỜI CHA DƯỚI MÁI HIÊN
Nguyễn Ngọc Bảo Linh
Một người cha có thói quen ngồi dưới mái hiên mỗi chiều.
Trước kia, con trai thường ngồi bên cạnh.
Hai cha con ít nói
Có khi cả buổi chỉ nói vài câu.
Nhưng họ hiểu nhau.
Ngày con lên đường, người cha vẫn ngồi ở đó.
Ông nói:
“Bao giờ về, ngồi với cha.”
Người con gật đầu.
Nhưng lời hẹn không thành.
Nhiều năm sau, người cha vẫn giữ chiếc ghế bên cạnh mình.
Con cháu hỏi:
“Ông không dùng ghế này sao?”
Ông nói:
“Để đó.”
Mỗi chiều, ông vẫn ngồi một mình.
Nhưng trong tâm trí, chiếc ghế ấy chưa bao giờ trống.
Ông tưởng tượng con trai ngồi bên cạnh, kể chuyện đường xa.
Một hôm, người cha qua đời.
Con cháu dọn nhà.
Họ định bỏ chiếc ghế cũ.
Nhưng người cháu lớn nhất nói:
“Giữ lại đi.”
Cậu nhớ lời ông từng kể.
Chiếc ghế được đặt dưới mái hiên.
Mỗi chiều, gia đình lại có người ngồi đó.
Có lẽ người cha đã không thể đợi con trở về.
Nhưng chiếc ghế vẫn tiếp tục chứng kiến những buổi chiều của gia đình.
Và nó trở thành một lời nhắc rằng có những cuộc chờ đợi không có ngày kết thúc, nhưng tình yêu trong đó thì có thể tồn tại rất lâu.



