NGƯỜI CHA DƯỚI MÁI HIÊN
Nguyễn Thị Yến Nhi
Người cha thường ngồi dưới mái hiên mỗi chiều.
Ông chờ con.
Ngày con lên đường, ông chỉ nói:
“Bao giờ về nhớ báo trước.”
Người con cười:
“Con về bất ngờ cho cha vui.”
Nhưng sự bất ngờ ấy không bao giờ đến.
Những năm sau đó, mỗi khi nghe tiếng xe ngoài đường, ông lại ngẩng lên.
Có người nói:
“Bác đừng chờ nữa.”
Ông chỉ đáp:
“Biết đâu.”
Hai chữ ấy trở thành thói quen.
Ông chờ từ mùa này sang mùa khác.
Cây trước sân lớn lên.
Mái nhà được sửa lại.
Những người hàng xóm lần lượt già đi.
Nhưng ông vẫn ngồi dưới mái hiên.
Cho đến một ngày, tin báo về.
Người con đã hy sinh từ lâu.
Ông nghe xong không nói gì.
Chiều hôm ấy, ông vẫn ngồi dưới mái hiên.
Nhưng từ hôm sau, ông không còn nhìn ra cổng nữa.
Ông biết mình không cần chờ.
Nhiều năm sau, người cháu hỏi:
“Ông có buồn không?”
Ông nói:
“Có.”
Rồi ông chỉ ra con đường trước nhà:
“Nhưng con cháu phải sống tiếp.”
Câu nói ấy trở thành điều gia đình nhớ nhất.
Người cha đã chờ con bằng cả những năm tháng cuối đời.
Nhưng ông cũng hiểu rằng sự hy sinh của con không phải để người ở lại sống mãi trong đau buồn.
Mà để những người sau có thể bước tiếp.
Dưới mái hiên cũ, câu chuyện ấy được kể qua nhiều thế hệ.
Một người cha.
Một người con.
Một cuộc chờ đợi.
Và một niềm tự hào không bao giờ mất.



