NGƯỜI CHA GIẤU NƯỚC MẮT TRONG NGÀY TIỄN CON NHẬP NGŨ
Một người cha từng là bộ đội, giấu nước mắt trong ngày tiễn con trai lên đường nhập ngũ, bởi ông hiểu rõ hơn ai hết cái giá của chiến tranh.
Ngày con trai nhập ngũ, ông Phạm Văn Tự dậy từ rất sớm.
Ông là cựu binh. Ông hiểu từng bước hành quân, từng đêm rừng lạnh, từng khoảnh khắc sinh tử. Chính vì thế, ông không nói nhiều.
Con trai khoác ba lô, đứng thẳng lưng. Mẹ nó khóc. Ông Tự thì không.
– “Đi mạnh giỏi,” ông nói gọn.
Trên đường ra điểm tập kết, ông đi sau con một đoạn. Không nắm tay. Không dặn dò thêm. Nhưng mỗi bước chân như nặng hơn.
Khi xe chuẩn bị lăn bánh, con trai quay lại nhìn. Ông Tự gật đầu. Chỉ vậy thôi.
Xe đi khuất, ông mới quay lưng lại. Nước mắt rơi xuống, thấm vào vạt áo.
Ông khóc cho con. Nhưng cũng khóc cho chính mình của năm xưa – một chàng trai từng được cha tiễn đi bằng cái gật đầu giống hệt.
Tối đó, ông ngồi rất lâu bên hiên nhà. Nhìn khoảng sân trống. Không ai thấy ông khóc nữa.
– “Đàn ông ra trận không cần nước mắt,” ông nói, như tự nhủ. “Nhưng người cha thì có.”



