Người cha giữ đôi dép cao su của con trai suốt 40 năm đi tìm mộ
Câu chuyện kể về người cha suốt hàng chục năm mang theo đôi dép cao su cũ của con trai trong hành trình đi tìm nơi con yên nghỉ.
Năm 1971, con trai cả của ông Nguyễn Văn Thắng lên đường nhập ngũ khi vừa tròn hai mươi tuổi. Ngày tiễn con ra bến xe, ông không biết đó là lần cuối cùng mình được nhìn thấy dáng con quay đầu cười mà nói:
“Cha ở nhà giữ sức, con đi rồi con về.”
Người con trai ấy mang theo đôi dép cao su đã mòn gót.
Đó là đôi dép ông mua cho con bằng tiền bán lứa lợn đầu tiên trong nhà.
Cậu thanh niên đi qua những cánh đồng, qua những buổi học, qua ngày nhập ngũ cũng bằng đôi dép ấy.
Một năm sau, giấy báo tử gửi về.
Liệt sĩ hy sinh tại chiến trường Quảng Trị.
Không tìm thấy thi thể.
Chỉ biết nơi hy sinh rất mơ hồ.
Người cha như chết lặng.
Trong số đồ dùng đơn vị gửi về, có đôi dép cao su đã sờn quai, còn dính bùn đất cũ.
Ông cầm lên mà run cả người.
Từ đó, suốt hơn bốn mươi năm, mỗi lần nghe tin có đội quy tập hài cốt ở đâu, ông lại khăn gói lên đường.
Trong chiếc túi vải bạc màu luôn có đôi dép của con.
Người ta hỏi sao mang theo thứ ấy làm gì.
Ông chỉ nói:
“Có cái ni như con đi cùng…”
Ông đi qua Quảng Trị, Tây Nguyên, nhiều nghĩa trang, nhiều khu đồi, nhiều lần trở về trong lặng lẽ.
Có hôm giữa nghĩa trang liệt sĩ, ông ngồi ôm đôi dép khóc như một đứa trẻ.
Ông bảo chỉ mong tìm được mộ con để đặt đôi dép xuống rồi thôi.
Nhưng năm tháng trôi qua, điều ấy vẫn chưa thành.
Đôi dép cao su ngày càng cũ.
Người cha ngày càng già.
Nhưng mỗi lần nhắc tới con, ông vẫn vuốt nhẹ lên đôi dép như vuốt mái tóc của đứa con trai tuổi hai mươi chưa kịp trở về.



