Người cha Hà Tĩnh sống tiếp ước mơ của người con liệt sĩ
Câu chuyện kể về một người cha Hà Tĩnh đã vượt qua nỗi đau mất con, tiếp tục sống và gìn giữ ký ức về con trai.
Ông Trần Văn Lâm, sinh năm 1938, là cha của một liệt sĩ đã hy sinh trong những năm chiến tranh ác liệt. Với ông, ký ức về người con trai vẫn luôn hiện hữu như mới hôm qua.
Ông kể, con trai ông lên đường nhập ngũ khi vừa tròn đôi mươi. Trước ngày đi, hai cha con ngồi với nhau rất lâu, nhưng lại không nói nhiều.
“Chỉ dặn nhau vài câu, vậy mà nhớ cả đời”, ông nói.
Những lá thư từ chiến trường gửi về là niềm vui lớn nhất của gia đình. Mỗi lần nhận thư, ông đọc đi đọc lại, rồi cẩn thận cất vào một chiếc hộp gỗ.
Nhưng rồi, một ngày, tin dữ đến.
Người con mà ông luôn chờ đợi đã không thể trở về.
Ông nói, lúc nhận tin, ông lặng đi rất lâu. Không khóc thành tiếng, nhưng trong lòng như có gì đó vỡ ra.
Những ngày sau đó, ông vẫn giữ thói quen nhìn ra con đường trước nhà, như thể con mình sẽ bất ngờ trở về.
Ông giữ lại tất cả những gì liên quan đến con: lá thư, tấm ảnh, cả những kỷ niệm nhỏ nhất.
Có những đêm, ông lấy thư ra đọc lại, từng dòng chữ như đưa ông quay về những ngày còn có con bên cạnh.
Nhưng rồi, ông hiểu rằng mình phải sống tiếp.
Ông nói, “con mình đã hy sinh, mình phải sống sao cho xứng đáng”.
Ông lao động, chăm lo gia đình, nuôi dạy các con khác trưởng thành.
Nhiều năm trôi qua, nỗi đau không mất đi, nhưng trở thành một phần trong cuộc sống của ông.
Với ông, người con ấy chưa bao giờ rời xa – vẫn luôn hiện diện trong từng ký ức, từng câu chuyện được kể lại cho con cháu sau này.



