Người cha kể về con trai
“Tôi chưa từng nghĩ… mình sẽ phải thắp hương cho con.”
Người cha nói, giọng trầm, chậm, như từng chữ đều nặng.
Con trai ông nhập ngũ khi vừa tốt nghiệp. Hôm tiễn con đi, ông không dặn dò nhiều. Chỉ vỗ vai:
“Là đàn ông, phải biết sống có trách nhiệm.”
Ông không ngờ — đó là lần cuối.
Tin báo về. Ngắn gọn. Lạnh lẽo. Nhưng đủ để một người cha gục xuống.
Những năm sau đó, ông không khóc nhiều. Chỉ lặng lẽ chăm sóc mảnh vườn. Như cách ông từng dạy con: sống bền bỉ.
“Tôi tự hào về nó. Nhưng… giá mà nó còn sống…”
Câu nói dang dở. Nhưng ai cũng hiểu.
Có những nỗi đau — không thể gọi tên.
Chỉ có thể mang theo… suốt đời.



