NGƯỜI CHA KHÔNG CÓ BỨC ẢNH
Trong gia đình bà Mai, trên bàn thờ có rất nhiều ảnh. Nhưng riêng người cha thì không có.
Cha bà ra đi khi còn rất trẻ. Gia đình chỉ giữ được vài dòng thông tin và một chiếc khăn tay.
Không có ảnh.
Khi còn nhỏ, bà nhiều lần hỏi mẹ cha trông thế nào.
Mẹ kể.
Cha cao, gầy, thích cười và hay hát.
Nhưng một đứa trẻ cần một khuôn mặt cụ thể để hình dung.
Bà cố nhớ từ những lời kể.
Có lần một người đồng đội của cha về thăm quê. Người ấy mang theo một bức ảnh tập thể. Trong ảnh có cha bà đứng ở góc ngoài cùng.
Bức ảnh rất nhỏ.
Khuôn mặt cha chỉ bằng đầu ngón tay.
Bà phóng ảnh lên.
Hình ảnh bị vỡ hạt, nhưng bà vẫn vui.
Bà đặt ảnh vào khung.
Nhiều năm sau, các con bà hỏi ông ngoại là ai.
Bà chỉ vào bức ảnh.
Bà kể những gì mẹ từng kể.
Rồi bà nói thêm những điều mình tưởng tượng từ những câu chuyện của đồng đội cha.
Bà không muốn cha mình chỉ tồn tại như một cái tên.
Bà muốn các con biết ông từng là một người bình thường.
Từng có tuổi trẻ.
Từng có gia đình.
Từng thích những buổi chiều quê.
Bức ảnh nhỏ ấy trở thành khuôn mặt duy nhất của cha trong gia đình.
Nó không hoàn hảo.
Nhưng đủ để các thế hệ sau có thể nhìn vào và gọi một tiếng: cha.



