Cựu chiến binh

Người cha lên đường khi con còn rất nhỏ.

Lào Cai20/05/2026Lý Cờ Mẩy (xã Mường Bo)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày người cha khoác ba lô rời khỏi nhà, đứa con trai mới chỉ vừa biết chạy lon ton quanh sân. Cậu bé không hiểu hết ý nghĩa của hai chữ “lên đường”, chỉ thấy cha mặc bộ quần áo màu xanh, xoa đầu mình thật lâu rồi bước đi theo đoàn người giữa tiếng trống và tiếng gọi nhau vội vã. Người cha quay lại nhìn con một lần cuối, ánh mắt vừa kiên định vừa lưu luyến. Không có lời hứa nào dài dòng, chỉ là một cái gật đầu rất khẽ với người vợ đứng nép bên hiên nhà. Rồi bóng ông khuất dần sau lũy tre làng. Từ đó, ngôi nhà nhỏ chỉ còn lại hai mẹ con. Đứa trẻ lớn lên trong những câu chuyện về người cha mà nó chỉ biết qua lời kể. Mỗi lần nghe mẹ nhắc, cậu lại hỏi: “Bao giờ bố về?” Nhưng câu trả lời luôn là một sự im lặng kéo dài, hoặc một cái xoa đầu đầy an ủi. Chiến tranh kéo dài, tin tức từ chiến trường thưa thớt. Có những lá thư gửi về, nét chữ vội vàng, đôi khi bị nhòe vì mưa rừng. Trong mỗi dòng chữ, người cha luôn hỏi về con, về mái nhà, về mùa lúa ngoài đồng. Những bức thư ấy trở thành sợi dây duy nhất nối hai thế giới xa cách. Cậu bé lớn dần lên mà không có cha bên cạnh. Những vết trầy khi ngã, những lần ốm sốt, hay những buổi khai giảng đầu đời đều thiếu một bóng dáng quen thuộc đứng dõi theo. Nhưng trong lòng cậu, hình ảnh người cha chưa bao giờ mờ đi. Có lần, cậu mang tờ giấy tập viết về hỏi mẹ: “Con viết như thế này, bố có đọc được không?” Người mẹ chỉ lặng lẽ gật đầu, giấu đi ánh mắt buồn. Rồi chiến tranh kết thúc. Ngôi làng dần trở lại bình yên, những con đường được sửa sang, tiếng trẻ con lại vang lên khắp xóm. Nhưng người cha vẫn chưa trở về. Không ai nói rõ ông còn hay mất, chỉ có những ký ức rời rạc và những câu hỏi chưa có lời đáp. Cậu bé năm nào giờ đã lớn, trở thành một chàng trai trưởng thành. Trong tim anh, hình ảnh người cha không còn là một người cụ thể, mà là một biểu tượng – của sự hy sinh, của trách nhiệm và của những năm tháng không thể quay lại. Một ngày nọ, anh đứng thật lâu trước ngôi nhà cũ, nơi cha từng rời đi. Gió thổi qua mái hiên, như mang theo tiếng bước chân xa xăm của quá khứ. Anh khẽ nói, như thể gửi đến một người đã đi rất lâu: “Con đã lớn rồi, bố ạ.” Không có câu trả lời. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, anh cảm nhận được rằng sự hiện diện của người cha chưa bao giờ thật sự biến mất. Nó vẫn sống trong ký ức, trong câu chuyện của mẹ, và trong chính cuộc đời anh – như một phần không thể tách rời của tình yêu và sự chờ đợi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn