Thân nhân liệt sĩ, người có công

“NGƯỜI CHA MUỐN GIỮ CON, NGƯỜI CON CHỌN GIỮ NƯỚC”

Có những người cha dành cả cuộc đời để che chở cho con. Và cũng có những người con, khi Tổ quốc gọi tên, đã gác lại tương lai của mình để bước vào nơi hiểm nguy. Liệt sĩ Lê Hoàng Điệp là một người con như thế.

Tuyên Quang03/08/2026Xã Chiêm Hóa (Đoàn xã Chiêm Hóa)5 lượt xem0 lượt chia sẻ
“NGƯỜI CHA MUỐN GIỮ CON, NGƯỜI CON CHỌN GIỮ NƯỚC”

 

 

“NGƯỜI CHA MUỐN GIỮ CON, NGƯỜI CON CHỌN GIỮ NƯỚC”

Có những người cha dành cả cuộc đời để che chở cho con.

Và cũng có những người con, khi Tổ quốc gọi tên, đã gác lại tương lai của mình để bước vào nơi hiểm nguy.

Liệt sĩ Lê Hoàng Điệp là một người con như thế.

Ngày ấy, chiến sự ở Campuchia còn diễn ra ác liệt. Người cha hiểu rằng, một khi bước vào chiến trường, ranh giới giữa sự sống và cái chết mong manh vô cùng. Ông tìm mọi cách để con có một công việc ổn định, một con đường bình yên hơn.

Nhưng người thanh niên ấy đã có lựa chọn của riêng mình.

Lặng lẽ viết đơn tình nguyện nhập ngũ.

Không phải vì xem nhẹ sự sống.

Mà vì anh hiểu rằng, hòa bình hôm nay cũng cần có những người sẵn sàng đứng ở tuyến đầu.

Ít lâu sau, anh lên đường.

Mang theo tuổi trẻ, mang theo khát vọng của một người lính.

Và rồi…

Tin dữ từ chiến trường Campuchia gửi về.

Người con trai ấy đã anh dũng hy sinh.

Nỗi đau của gia đình không gì có thể diễn tả.

Người cha vượt quãng đường dài sang tận nơi con ngã xuống để đón những kỷ vật cuối cùng. Đó là chuyến đi nặng trĩu nhất trong cuộc đời ông.

Có những giọt nước mắt không rơi ngay lúc nhận tin.

Mà chỉ vỡ òa khi ôm lại những di vật còn sót lại của con.

Đó là khoảnh khắc người cha hiểu rằng, từ nay sẽ không còn được nghe tiếng con gọi, không còn được thấy con trở về sau mỗi chuyến đi. Người cha từng muốn giữ con ở lại.

Người con lại chọn giữ gìn bình yên cho đất nước.

Không ai sai.

Chỉ có chiến tranh đã cướp đi quá nhiều điều quý giá.

Hôm nay, trước phần mộ của liệt sĩ Lê Hoàng Điệp, vẫn có những bó hoa tươi, những nén hương thơm và những người thân lặng lẽ đến thăm.

Người lính năm ấy mãi mãi dừng lại ở tuổi thanh xuân.

Nhưng sự hy sinh của anh vẫn sống mãi trong lòng gia đình, trong ký ức của những người biết đến câu chuyện ấy và trong nền hòa bình mà chúng ta đang có hôm nay.

Xin cúi đầu tưởng nhớ liệt sĩ Lê Hoàng Điệp và tất cả những người lính đã hiến dâng tuổi xuân cho Tổ quốc.

Bởi hòa bình không tự nhiên mà có.

Mỗi ngày bình yên của hôm nay đều được đánh đổi bằng biết bao máu xương của những người đã ngã xuống.

Lấy cảm hứng từ câu chuyện chia sẻ của Trần Lê Thảo Nhi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn