NGƯỜI CHA - NGƯỜI LÍNH
Cha tôi năm nay đã ngoài 70 tuổi, tóc bạc gần hết, bước đi còn hơi khập khiễng vì vết thương chiến tranh, nhưng mỗi khi kể về những năm tháng kháng chiến, ánh mắt ông vẫn sáng rực và giọng kể đầy kiêu hãnh.

Tôi là con của Nguyễn Văn Hải, sinh năm 1949, quê xã Tân Thạnh, huyện Tháp Mười, tỉnh Đồng Tháp. Cha tôi năm nay đã ngoài 70 tuổi, tóc bạc gần hết, bước đi còn hơi khập khiễng vì vết thương chiến tranh, nhưng mỗi khi kể về những năm tháng kháng chiến, ánh mắt ông vẫn sáng rực và giọng kể đầy kiêu hãnh.
Cha tôi tham gia kháng chiến trực tiếp từ năm 1967, khi đất nước còn trong những ngày bom đạn. Ông từng chiến đấu ở nhiều nơi, từ Củ Chi, Tây Ninh, đến chiến trường Tây Nguyên, tham gia phá hủy công sự địch, bảo vệ tuyến đường tiếp tế và cứu thương đồng đội.
Ông thường kể về người bạn thân nhất của mình – Trần Văn Khôi, sinh năm 1948, quê xã Mỹ Hòa, huyện Thủ Thừa, tỉnh Long An, người đã hy sinh trong một trận phục kích ở huyện Tân Hưng, tỉnh Long An năm 1970. Cha tôi vẫn giữ cẩn thận bức ảnh chụp đồng đội trước khi lên đường, và luôn nhắc nhở chúng tôi:
"Hòa bình hôm nay là nhờ máu và tuổi trẻ của những người đã nằm xuống."
Năm 1972, trong chiến trường Tây Nguyên – huyện Krông Năng, tỉnh Đắk Lắk, cha tôi bị thương ở vai phải, trở thành thương binh hạng 3/4, nhưng vẫn kiên cường tiếp tục phục vụ đến ngày giải phóng. Ở đó, ông quen anh Lê Minh Quân, sinh năm 1950, quê xã Phú Vang, huyện Phú Vang, tỉnh Thừa Thiên Huế, người đã cùng ông vượt qua nhiều trận mưa bom để đưa thương binh về trạm cứu thương.
Ngày 30/4/1975, cha tôi cùng đồng đội tiến vào Sài Gòn, chứng kiến lá cờ giải phóng tung bay trên Dinh Độc Lập. Bao nhiêu năm bom đạn, bao nhiêu đồng đội hy sinh, cuối cùng đất nước cũng thống nhất, hòa bình trở lại.
Sau khi xuất ngũ năm 1976, cha tôi trở về quê Đồng Tháp, lập gia đình, làm lúa và nuôi dạy con cái. Mỗi lần nhìn chúng tôi lớn lên trong hòa bình, ông lại mỉm cười, như thể mọi hy sinh đều xứng đáng.
Giờ đây, khi kể lại câu chuyện của mình, cha tôi luôn nhấn mạnh:
“Con ạ, hòa bình hôm nay được đổi bằng máu, tuổi trẻ và cả thân thể của những người lính trên khắp mọi miền Tổ quốc.”


