Người cha nơi chiến trường
Anh Đức nhập ngũ khi con trai đầu lòng vừa tròn một tuổi. Ngày lên đường từ Quảng Ngãi, anh chỉ kịp bế con một lần, nhìn thật lâu rồi trao lại cho vợ. Anh không nói nhiều, chỉ dặn: “Ráng nuôi con khôn lớn, anh sẽ về.”
Anh Đức nhập ngũ khi con trai đầu lòng vừa tròn một tuổi. Ngày lên đường từ Quảng Ngãi, anh chỉ kịp bế con một lần, nhìn thật lâu rồi trao lại cho vợ. Anh không nói nhiều, chỉ dặn: “Ráng nuôi con khôn lớn, anh sẽ về.”
Trên chiến trường Campuchia, giữa những ngày hành quân liên miên, trong ba lô của anh luôn có một tấm ảnh nhỏ—ảnh đứa con trai. Mỗi khi dừng chân, anh lại lấy ra nhìn, lau nhẹ lớp bụi bám trên mặt ảnh, như thể đang chạm vào con.
Đồng đội thường trêu: “Nhìn hoài không chán à?” Anh chỉ cười: “Để nhớ mình còn phải sống mà về.” Chính hình ảnh ấy trở thành động lực giúp anh vượt qua những lúc hiểm nguy nhất.
Trong một trận đánh ác liệt, anh bị thương. Nằm trong trạm quân y dã chiến, điều đầu tiên anh hỏi không phải là vết thương, mà là: “Bao giờ tôi có thể trở lại đơn vị?” Anh sợ mình sẽ không hoàn thành lời hứa với con.
Nhiều năm sau, khi trở về, con anh đã lớn. Ngày hai cha con gặp lại, anh không nói nên lời. Tấm ảnh cũ được trao lại, đã ố vàng theo năm tháng, nhưng tình cảm thì vẫn nguyên vẹn như ngày nào.



