Bài viết

Người Cha Nơi Hậu Phương

Hà Tĩnh24/06/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở một làng quê thuộc tỉnh Nam Định năm 1969, ông Lâm sống cùng ba người con nhỏ.

Vợ ông mất sớm vì bệnh nặng.

Người con trai cả là Hùng vừa tròn mười chín tuổi đã tình nguyện lên đường nhập ngũ.

Ngày tiễn con ra ga tàu, ông Lâm chỉ lặng lẽ đặt tay lên vai con:

– Con đi mạnh giỏi. Cha và các em ở nhà sẽ chờ ngày con trở về.

Từ đó, trong ngôi nhà nhỏ chỉ còn lại người cha già và hai đứa em.

Ban ngày, ông làm việc ngoài đồng.

Ban đêm, ông tranh thủ đan rổ rá để đổi lấy thêm gạo nuôi các con.

Cuộc sống vô cùng khó khăn.

Nhưng chưa bao giờ ông than vãn.

Mỗi tháng nhận được thư của Hùng từ chiến trường gửi về là một lần cả gia đình vui mừng.

Ông thường đọc đi đọc lại từng dòng chữ.

Có những đêm nhớ con, ông ngồi rất lâu bên ngọn đèn dầu.

Nhưng trước mặt các con nhỏ, ông luôn tỏ ra mạnh mẽ.

Năm 1972, chiến sự trở nên ác liệt.

Tin tức từ chiến trường gửi về ngày một thưa hơn.

Cả gia đình sống trong thấp thỏm.

Rồi một buổi chiều, cán bộ xã đến nhà.

Nhìn thấy các chú từ xa, ông Lâm đã linh cảm điều chẳng lành.

Người cán bộ nghẹn ngào trao giấy báo tử.

Hùng đã anh dũng hy sinh trong một trận đánh lớn.

Ông Lâm lặng người.

Tờ giấy trên tay run lên.

Nhưng ông không khóc.

Ông đứng nghiêm trước bàn thờ tổ tiên rồi đặt giấy báo tử lên đó.

Tối hôm ấy, khi hai em nhỏ ngủ say, ông mới lặng lẽ ngồi một mình trong bóng tối.

Nước mắt người cha già chảy dài trên gương mặt khắc khổ.

Dù đau đớn tột cùng, ông vẫn tự nhủ phải sống tiếp để nuôi các con và gìn giữ niềm tự hào về người con trai đã hiến dâng tuổi trẻ cho đất nước.

Năm 1975, ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, ông Lâm thắp hương trước bàn thờ con trai.

Ông nói trong nghẹn ngào:

– Con ơi, đất nước hòa bình rồi...

Ngoài sân, những cánh đồng lúa đang vào mùa chín vàng.

Người cha nơi hậu phương hiểu rằng sự hy sinh của con mình và biết bao người lính khác đã góp phần làm nên ngày đoàn tụ của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn