Người cha nơi tuyến lửa
Anh Lê Văn Bình vừa làm cha chưa lâu thì lên đường ra trận. Đứa con còn chưa biết gọi tiếng “ba”.
rong ba lô, anh luôn mang theo một chiếc khăn nhỏ của con. Mỗi khi nhớ nhà, anh lại lấy ra nhìn, như để tiếp thêm động lực.
Một lần, trong lúc nghỉ ngơi, anh nói với đồng đội:
“Ráng sống để về bế con một lần nữa.”
Nhưng ước mơ giản dị ấy không thành. Anh đã hy sinh trong một trận chiến ác liệt.
Đứa con lớn lên chỉ biết cha qua lời kể của mẹ và những kỷ vật còn lại.



