NGƯỜI CHA Ở MỐC A15
Liệt sĩ Vàng Tải Sần – khi người cha trở thành ký ức của người con Có những câu chuyện về người lính biên giới được kể bằng chiến công. Nhưng cũng có những câu chuyện được kể bằng một người con nhớ về cha mình. Ở Nghĩa Thuận có câu chuyện như vậy. Vàng Tải Sần từng là Xã đội trưởng xã Nghĩa Thuận, huyện Quản Bạ, Hà Giang. Ông là một trong những người dân địa phương trực tiếp tham gia bảo vệ biên giới trong những năm chiến tranh.
Liệt sĩ Vàng Tải Sần – khi người cha trở thành ký ức của người con
Có những câu chuyện về người lính biên giới được kể bằng chiến công.
Nhưng cũng có những câu chuyện được kể bằng một người con nhớ về cha mình.
Ở Nghĩa Thuận có câu chuyện như vậy.
Vàng Tải Sần từng là Xã đội trưởng xã Nghĩa Thuận, huyện Quản Bạ, Hà Giang.
Ông là một trong những người dân địa phương trực tiếp tham gia bảo vệ biên giới trong những năm chiến tranh.
Ngày 11/3/1979, ông tổ chức cho lực lượng dân quân xã Nghĩa Thuận đi tuần tra địa bàn.
Họ đi về phía khu vực mốc A15, xóm Tả Súng Chư.
Đó vốn là công việc mà những người dân quân vùng biên đã quen thuộc.
Họ vừa là người dân của bản làng, vừa là những người có trách nhiệm cùng bộ đội bảo vệ địa bàn.
Nhưng chuyến tuần tra ấy đã không trở về đầy đủ.
Tổ dân quân bị phục kích.
Vàng Tải Sần cùng 3 dân quân hy sinh tại chỗ.
Phía sau người xã đội trưởng ấy là một gia đình.
Một đứa trẻ mới chỉ 5 tháng tuổi.
Đứa trẻ ấy là Vương Trung Hùng.
Ngày cha hy sinh, Hùng còn quá nhỏ để hiểu chiến tranh là gì.
Cậu bé không thể nhớ khuôn mặt cha bằng ký ức của chính mình.
Những gì về người cha phải được nghe lại từ mẹ, từ người thân, từ những người từng biết ông.
Nhiều năm sau, Vương Trung Hùng trưởng thành.
Anh lựa chọn nhập ngũ.
Và trở thành người lính Biên phòng.
Một sự tiếp nối rất đặc biệt.
Người cha đã nằm lại nơi biên giới.
Người con tiếp tục khoác quân phục, tiếp tục làm nhiệm vụ bảo vệ biên cương.
Tư liệu của Ban Tuyên giáo Trung ương ghi lại câu chuyện này như một hình ảnh tiêu biểu cho sự tiếp nối giữa các thế hệ ở vùng biên Nghĩa Thuận.
Có những gia đình có truyền thống nối tiếp nhau trong nghề nghiệp.
Nhưng với gia đình Vàng Tải Sần, sự nối tiếp ấy mang một ý nghĩa đặc biệt.
Người con không chỉ tiếp bước cha.
Anh còn mang theo ký ức về một người cha mà mình chưa kịp lớn lên bên cạnh.
Đó là một trong những điều chiến tranh để lại.
Không chỉ là những mất mát trên chiến trường.
Mà còn là những đứa trẻ lớn lên với một khoảng trống trong gia đình.
Những người mẹ nuôi con một mình.
Những người con phải nghe kể về cha qua lời của người khác.
Và nhiều năm sau, khi người con mặc bộ quân phục giống cha mình từng mặc, lịch sử như được nối lại.
Từ mốc A15 năm 1979 đến những ngày hôm nay.
Từ người cha Vàng Tải Sần đến người con Vương Trung Hùng.
Hai thế hệ.
Một vùng biên giới.
Một tình yêu với quê hương không cần những lời quá lớn.
Hoa lửa Vàng Tải Sần – người cha nằm lại nơi biên giới, để nhiều năm sau, người con tiếp tục con đường mà cha đã dang dở.


