NGƯỜI CHA QUẢNG TRỊ 12 LẦN CHÔN CON LÀ BẰNG CHỨNG TỘI ÁC HUỶ DIỆT CỦA M.Ỹ
NGƯỜI CHA QUẢNG TRỊ 12 LẦN CHÔN CON LÀ BẰNG CHỨNG TỘI ÁC HUỶ DIỆT CỦA M.Ỹ
"Ước gì mẹ chết thay cho con...". "Bố mong các con chết trước bố. Vì chúng tôi còn sống, còn lo ma chay cho nó, vợ chồng tôi mới nhắm mắt yên lòng...". Có nỗi ĐAU ĐỚN TỘT CÙNG nào bằng việc một người lính không sợ hòn tên mũi đạn, lại sợ hãi tột độ khi nhìn thấy máu thịt của mình sinh ra lại mang trên mình sự đoạ đày của QUỶ DỮ?
Trong những ngày tháng 8 lịch sử, khi cả nước hướng tới Ngày vì nạn nhân chất độc da cam/dioxin Việt Nam (10/8), Chuyện với Năng số 84 viết về chuyện của cựu chiến binh Đỗ Đức Địu (Quảng Trị). Ông có 15 người con, và cả 15 người đều nhiễm chất độc da cam, trong đó 12 người đã vĩnh viễn nằm lại dưới lòng đất mẹ. Câu chuyện của gia đình ông là một bản cáo trạng ĐẪM MÁU VÀ NƯỚC MẮT, lột tả chân thực sự TÀN BẠO và sức sống dai dẳng của thứ vũ khí hóa học mà đế quốc Mỹ đã rải xuống Việt Nam.
VƯỢT QUA LỬA ĐẠN NHƯNG GỤC GÃ TRƯỚC KẺ THÙ VÔ HÌNH
Năm xưa, theo tiếng gọi thiêng liêng của non sông, ông Địu và biết bao thanh niên đã khước từ VINH HOA, thanh thản bước vào chiến trường Trường Sơn rực lửa. Không sợ hòn tên mũi đạn, không run sợ trước kẻ thù, họ lấy ngực mình làm lá chắn bảo vệ Tổ quốc. Nhưng họ không thể ngờ, trong suốt 10 năm (1961 - 1971), kẻ thù đã trút xuống miền Nam 80 TRIỆU LÍT hóa chất độc hại. Những cơn mưa Dioxin HỦY DIỆT trút xuống rừng già, len lỏi vào từng thớ đất, ngấm ngầm ăn sâu vào máu thịt những người lính. Kẻ thù không chỉ muốn giành giật trận địa, mà TÀN ĐỘC hơn, chúng muốn CẮT ĐỨT tận gốc rễ nòi giống của một dân tộc kiên cường.
15 LẦN XÉ LÒNG, 12 NẤM MỒ CON THƠ
Chiến tranh qua đi, người lính trở về mang theo hy vọng về một mái ấm bình yên. Thế nhưng, bi kịch giờ đây mới thực sự bắt đầu. Nỗi đau giáng xuống gia đình ông Địu không chỉ một lần, mà lặp lại 15 lần như một trò đùa TÀN ÁC của số phận. 15 đứa con lần lượt chào đời thì cả 15 đứa đều mang mầm bệnh da cam. Có đứa lọt lòng chưa kịp khóc đã tắt thở, có đứa ngây dại, oằn mình trong ĐAU ĐỚN THỂ XÁC rồi cũng lìa xa. Người cha già đã 12 LẦN tự tay đào huyệt, chôn cất núm ruột của mình. Người vợ tiều tụy từ 50kg chỉ còn 32kg, từng khúc ruột như bị BĂM VẰN sau mỗi lần tiễn con ra nghĩa trang. Đó là sự DI TRUYỀN tàn nhẫn, một ĐỊA NGỤC TRẦN GIAN mà không ngòi bút nào tả xiết.
LỜI THỈNH CẦU XÉ NÁT TÂM CAN
Giờ đây, ông Địu chỉ lo lắng một điều duy nhất: "Vợ chồng tui chết thì ai cho ăn cho uống? Ai tắm rửa? Ai lo lắng? Rồi cũng chết thôi". Ông chỉ tay vào phần đất trống bên cạnh 12 ngôi mộ, "tui cũng tính toán hết rồi, một đứa chỗ này, một đứa chỗ này". Lời khấn nguyện ngược đời "Bố mong các con chết trước bố" không phải là sự nhẫn tâm, mà là tiếng khóc nghẹn ngào của sự bế tắc CÙNG CỰC. Sự DI TRUYỀN tàn ác của chất độc da cam đã cướp đi quyền làm người, biến cuộc sống của những đứa trẻ vô tội và cả những bậc sinh thành thành một ĐỊA NGỤC TRẦN GIAN. Tội ác DIỆT CHỦNG ấy là một vết sẹo gớm ghiếc trên cơ thể dân tộc, một nỗi đau ám ảnh không thể nào xóa nhòa.
Câu chuyện của ông Địu, cùng với hơn 3 triệu nạn nhân da cam trên cả nước, là một BẢN CÁO TRẠNG ĐẪM MÁU lên án thứ vũ khí sinh học man rợ, một vết sẹo gớm ghiếc vĩnh viễn không thể tẩy trắng trong lịch sử nhân loại.
NỖI ĐAU CÒN MÃI, CẢNH GIÁC MUÔN ĐỜI
Câu chuyện của gia đình ông Địu là một trong hàng trăm ngàn bi kịch da cam trên khắp đất nước ta. Nỗi đau ấy nhắc nhở chúng ta một chân lý: Mất nước là mất tất cả. Chiến tranh có thể kết thúc, nhưng nỗi đau thể xác và tinh thần vẫn còn DÀY VÒ các thế hệ người Việt. Thế hệ trẻ hôm nay, sống trong hòa bình, tuyệt đối KHÔNG ĐƯỢC LÃNG QUÊN quá khứ đau thương ấy.
Lợi ích quốc gia, dân tộc phải luôn được đặt lên hàng đầu! Cây súng AK phải luôn thức sau lưng, ý chí cảnh giác phải luôn được duy trì ở mức cao độ nhất. Hãy trân trọng hòa bình, yêu thương và giúp đỡ những nạn nhân chất độc da cam, đồng thời kiên quyết đấu tranh, đập tan mọi âm mưu phá hoại của các thế lực thù địch, để những thảm cảnh ĐAU ĐỚN TỘT CÙNG như gia đình ông Địu không bao giờ lặp lại trên mảnh đất hình chữ S.



