Cựu chiến binh

NGƯỜI CHA TRỞ VỀ SAU CHIẾN TRANH

Câu chuyện kể về ngày người cha trở về sau chiến tranh – cuộc đoàn tụ không ồn ào, nơi niềm vui xen lẫn những khoảng lặng khó gọi thành tên.

Hưng Yên01/01/2026Bùi Cẩm Bích (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày cha tôi trở về, làng quê không có cờ hoa, không có tiếng trống. Chỉ có một buổi chiều yên ả, gió thổi nhẹ trên con đường đất dẫn vào làng. Tôi nhìn thấy cha từ xa, dáng người gầy hơn, bước đi chậm rãi, vai mang chiếc ba lô đã sờn cũ.

Mẹ tôi đứng ở sân, nhìn ra ngõ. Khi nhận ra bóng cha, mẹ đứng lặng. Không chạy ra, không gọi lớn. Cha cũng vậy, dừng lại vài giây trước cổng nhà, như để chắc chắn rằng mình đã thật sự trở về.

Cha bước vào sân. Tôi đứng phía sau mẹ, bỗng thấy người đàn ông trước mặt vừa quen vừa lạ. Gương mặt cha sạm đi, nhiều nếp nhăn hơn, ánh mắt sâu và trầm. Cha nhìn tôi rất lâu, rồi đưa tay đặt lên vai tôi. Cái chạm nhẹ ấy khiến tôi nghẹn ngào.

Bữa cơm ngày cha về không có gì đặc biệt. Vẫn là những món quen thuộc, nhưng không khí khác hẳn. Mẹ gắp thức ăn cho cha, cha ăn chậm, như chưa quen với sự yên bình. Có lúc, cha dừng đũa, nhìn quanh nhà, như tìm lại những gì đã mất trong nhiều năm xa cách.

Đêm ấy, tôi nghe cha ho khan trong buồng. Tiếng ho khô, kéo dài. Tôi hiểu rằng, chiến tranh đã theo cha về tận mái nhà này. Không phải bằng tiếng súng, mà bằng những vết thương trong người và trong tâm trí.

Người cha trở về sau chiến tranh không còn là người ra đi năm nào. Cha đã mang theo chiến tranh trong từng hơi thở. Nhưng sự trở về ấy, dù không trọn vẹn, vẫn là điều quý giá nhất mà gia đình tôi có được sau bao năm chờ đợi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn