Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGƯỜI CHA TRONG KÝ ỨC CỦA CÔ BÉ 6 TUỔI

Đồng Tháp19/08/2026Đoàn phường Cai Lậy (Phường Cai Lậy)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đây là câu chuyện khác với Bài 13: không kể chủ yếu về quá trình chiến đấu của Phạm Thành Trung mà kể về ký ức của người con gái đối với người cha đã hy sinh.

Bà Phạm Thị Bé là con đầu của liệt sĩ Phạm Thành Trung. Khi cha hoạt động cách mạng, bà còn rất nhỏ. Những ký ức về cha vì thế không phải những câu chuyện dài mà chỉ là những mảnh ghép của tuổi thơ.

Bà nhớ những chuyến được mẹ đưa đi thăm cha trong vùng kháng chiến. Khi ấy, bà chỉ khoảng 6–7 tuổi. Gia đình phải được cơ sở đưa bằng ghe tam bản đến những địa điểm hoang vắng để gặp ông.

Đó là những cuộc gặp rất ngắn. Trong chiến tranh, một người cán bộ hoạt động bí mật không thể trở về nhà như những người cha bình thường.

Rồi một ngày, cha bà bị địch bắt.

Gia đình phải chờ đợi trong lo âu. Mãi đến khoảng năm 1961–1962, người thân mới biết tin ông hy sinh thông qua lời kể của một người bạn tù vượt ngục trở về.

Một kỷ vật được mang về là chiếc quần có thêu tên cùng ngày tháng hy sinh của ông. Với gia đình, đó có lẽ là một trong những dấu tích cuối cùng chứng minh người cha đã từng tồn tại và đã hy sinh ở nơi xa. Nhưng đáng tiếc, kỷ vật ấy sau đó bị mất trong một trận bom khi đang được người chú lưu giữ.

Câu chuyện càng đau xót khi người mẹ của bà Bé cũng tham gia cách mạng. Năm 1962, bà bị địch bắt và sau đó hy sinh tại Đức Hòa – Đức Huệ vào tháng 10/1964.

Như vậy, một gia đình đã lần lượt mất cả cha lẫn mẹ trong chiến tranh.

Nhưng ký ức về họ không mất đi. Nó được truyền lại qua những người con.

Ngày nay, khi kể lại chuyện của cha, bà Phạm Thị Bé không chỉ kể về một người anh hùng. Bà kể về một người cha mà tuổi thơ bà chỉ được gặp trong những chuyến đi bí mật giữa vùng kháng chiến.

Đó chính là một góc khác của chiến tranh: chiến tranh không chỉ diễn ra ngoài trận địa mà còn đi qua từng gia đình, từng đứa trẻ, từng người mẹ.

Bài học cho thanh niên: Khi đọc lịch sử, hãy nhớ rằng phía sau mỗi người đã hy sinh là một gia đình. Biết ơn lịch sử cũng chính là biết trân trọng những gia đình đã chịu mất mát để đất nước có ngày hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn