Bài viết

Người Cha Và "Báu Vật" Trong Chiếc Hòm Gỗ

Hưng Yên01/01/2026Lê Thị Thùy Linh (xã Chí Minh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cha tôi hy sinh khi tôi mới lên ba tuổi. Ký ức về cha chỉ là một tấm hình đen trắng đã ố vàng và những lời kể của mẹ. Suốt 30 năm, mẹ tôi giữ gìn một chiếc hòm gỗ nhỏ khóa kỹ, mẹ bảo đó là "báu vật" của gia đình. Cho đến ngày mẹ qua đời, tôi mới mở chiếc hòm ấy ra. Bên trong không có vàng bạc, chỉ có một chiếc áo trấn thủ rách vai, một chiếc ca nhôm móp méo và xấp thư tay viết trên giấy pơ-lu-ia mỏng dính.

Đọc những lá thư cha gửi từ chiến trường, tôi mới hiểu thế nào là tình yêu trong khói lửa. Cha viết: "Đức ơi, mai này con lớn, nếu không thấy cha về, con đừng buồn. Cha đi đánh giặc là để sau này con được cắp sách đến trường mà không phải lo tiếng bom nổ...". Những dòng chữ nhòe đi vì nước mắt của cha, của mẹ và cả của tôi bây giờ. Chiếc áo trấn thủ vẫn còn vương mùi nắng gió chiến trường, như thể hơi ấm của cha vẫn còn đâu đây.

Những kỷ vật ấy đã trở thành kim chỉ nam cho cuộc đời tôi. Tôi hiểu rằng, sự hy sinh của cha và hàng vạn người cha khác không phải để nhận lại những danh hiệu, mà là để cho thế hệ chúng tôi có được một bầu trời bình yên. "Báu vật" trong chiếc hòm gỗ chính là lòng yêu nước và lý tưởng sống cao đẹp được truyền lại một cách lặng lẽ nhưng vô cùng mạnh mẽ. Câu chuyện của gia đình tôi cũng là câu chuyện của hàng triệu gia đình Việt Nam, nơi nỗi đau mất mát đã hóa thành sức mạnh để tiếp bước cha ông.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn