Người cha vắng nhà
Những ngày em trai nhỏ thấy người ta có bố đưa đi học, lẽo đẽo chạy theo thì "túm" em về vừa khóc vừa mắng.
Những ngày "gầm" lên với lũ bạn rằng: Bố tao đi Trung Quốc.
Rồi lớn lên, cũng chẳng ai dám lấy vì bị đồn là "bố nó đi theo giặc".
Ông Ba Quốc biết ơn con rể Sơn vì đã hiểu, đã tin quyết lấy con gái mình và cùng Giang-Thành phụng dưỡng bà Thanh.
Ông Thành là con trai thứ hai của tướng Ba Quốc, mặc dù rất giỏi nhưng ông suýt không được vào quân đội vì có tin "bố nó theo giặc".
Thật may, trên Tổng cục Kỹ thuật bí mật xin cho ông nên ông được nhận vào, ông sống khiêm tốn, khép mình và luôn kính cha, dưỡng mẹ.
Bà Thanh rất mong ông về với mình, đôi khi giục trò Vịnh "lên thay ông ấy nhanh lên" để ông về. Nhưng ông chẳng về được với bà, trừ tháng cuối cùng trước khi bà mất. Cả cuộc đời bà chỉ ở với ông Ba được từ năm 1947 đến 1954. Đến một cơn ghen chính đáng, bà Thanh cũng không thể hiện đúng nghĩa, bà chỉ có chút trách giận, tủi thân khi bà không có được nhiều điều mà người phụ nữ bình thường ai cũng có.
Bà không cần tiền, không cần danh, chỉ cần được khoe với mọi người là bà có chồng, các con bà có bố đi làm Cách mạng. Mà bao năm qua, mẹ con bà không được làm điều ấy.
Cách mạng đã thắng lợi, mọi thứ đi về đúng quỹ đạo, và những người như bà Thanh và các con đã được trở về với ánh sáng, được tự hào về người chồng, người cha của mình.
Một gia đình đáng kính ❤️❤️❤️



