Bài viết

Người Cha Yêu Dân, Ánh Sáng Dẫn Đường

06/08/2026Phường Hà Giang 2 (Đoàn phường Hà Giang 2)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hơn một trăm năm trước, từ bến cảng Nhà Rồng, một người con với tấm lòng đau đáu vì nước đã ra đi. Trải qua ba mươi năm bôn ba khắp năm châu bốn biển, giữa bao gian khổ, thiếu thốn, Người chỉ có một mục tiêu duy nhất: tìm ra con đường giải phóng dân tộc khỏi ách nô lệ. Đó là Nguyễn Ái Quốc, mà cả dân tộc Việt Nam kính yêu gọi bằng cái tên trìu mến: Chủ tịch Hồ Chí Minh.

Ngày 2 tháng 9 năm 1945, giữa quảng trường Ba Đình ngập tràn cờ hoa, Người đọc Tuyên ngôn Độc lập: “Tất cả các dân tộc trên thế giới đều sinh ra bình đẳng, các dân tộc đều có quyền sống, quyền sung sướng và quyền tự do”. Lời nói ấy như luồng ánh sáng xé tan màn đêm bao phủ non sông suốt mấy nghìn năm.

Nhưng hòa bình chưa kịp ấm, thực dân Pháp lại quay lại dày xéo. Trước toàn dân, Người khẳng định một lời thề đi vào lịch sử: “Chúng ta thà hy sinh tất cả, chứ nhất định không chịu mất nước, nhất định không chịu làm nô lệ”. Rồi Người cùng Trung ương Đảng vào Việt Bắc, sống giữa núi rừng: ở hang đá, ăn bắp sắn, mặc bộ quần áo đơn sơ, chia sẻ từng miếng ăn, tấm chăn với bộ đội và nhân dân.

Những đêm mưa rét, Người vẫn ngồi bên đèn dầu mờ ảo soạn chỉ thị, viết thư cho đồng bào khắp mọi miền. Nghe tin nhân dân bị đói, Người lệnh chuyển toàn bộ gạo dự trữ của Trung ương cho dân, còn bản thân cũng giảm khẩu phần ăn. Người thường nói: “Tôi chỉ là người đầy tớ thật trung thành của nhân dân”.

Dưới sự lãnh đạo của Người, cả nước thành một khối thống nhất. Từ người già đến trẻ em, từ miền xuôi đến miền ngược, ai cũng một lòng đứng lên. Đến kháng chiến chống Mỹ, sức khỏe Người ngày một yếu đi, nhưng di chúc Người để lại vẫn vang vọng: “Dù có phải đốt cháy cả dãy Trường Sơn cũng phải giành cho được độc lập, tự do”.

Ngày Người ra đi, cả nước như có một sự mất mát vô bờ. Nhưng hình ảnh Người với nụ cười hiền hậu, chiếc khăn rằn, bước chân chậm rãi giữa đồng bào vẫn luôn sống mãi. Chủ tịch Hồ Chí Minh không chỉ là nhà lãnh đạo vĩ đại, mà là biểu tượng của lòng yêu nước, sự hy sinh thầm lặng, một đời sống trọn vẹn cho Tổ quốc, cho nhân dân – ngọn lửa thời hoa lửa không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn