Người Chăm Sóc Nhà Bia
Ở Nhơn Hòa Lập, có một nơi luôn giữ sự tĩnh lặng đặc biệt giữa nhịp sống của xóm làng, đó là nhà bia tưởng niệm, nơi ghi lại dấu ấn của những con người đã đi qua chiến tranh, và cũng là nơi mà người chăm sóc nhà bia ngày ngày âm thầm gìn giữ; công việc ấy không ồn ào, không có tiếng vinh danh, chỉ là những việc rất đỗi bình dị như quét lá rơi vào buổi sáng, lau lại những tấm bia đã phủ bụi thời gian, nhổ từng cọng cỏ mọc quanh lối đi, và thắp nén hương mỗi khi chiều xuống, nhưng trong từng hành động nhỏ ấy lại chứa đựng một sự trang trọng sâu xa, như thể đang trò chuyện với quá khứ bằng sự kính trọng lặng lẽ; người chăm sóc nhà bia thường là những người đã gắn bó lâu năm với quê hương, có thể là một cựu chiến binh, một người dân lớn tuổi, hoặc đơn giản là một người trẻ hiểu được giá trị của ký ức, họ không cần ai nhắc nhở, cũng không chờ ai phân công, mà tự xem đó như một phần trách nhiệm với quê hương; mỗi buổi sáng, khi sương còn đọng trên những tán cây, họ đã có mặt ở đó, đi một vòng quanh khuôn viên, nhìn lại từng dòng chữ khắc trên bia như đọc lại lịch sử của chính vùng đất mình đang sống, đôi khi dừng lại rất lâu trước một cái tên nào đó, không nói gì nhưng ánh mắt như chứa cả một câu chuyện dài.
Có những ngày lễ, ngày tưởng niệm, nhà bia trở nên đông hơn, người dân trong xã đến dâng hương, đặt hoa, lặng im đứng nhìn, và người chăm sóc lúc ấy lại càng tất bật nhưng vẫn giữ sự nhẹ nhàng vốn có, hướng dẫn mọi người, giữ cho không gian trang nghiêm, để mỗi người khi rời đi đều mang theo một cảm giác lắng lại trong lòng; nhưng phần lớn thời gian, nơi ấy vẫn là sự yên tĩnh, chỉ có tiếng gió thổi qua hàng cây và tiếng bước chân chậm rãi của một người lặng lẽ làm công việc của mình, như thể đang giữ gìn không chỉ một công trình tưởng niệm, mà còn giữ gìn ký ức chung của cả cộng đồng; trong những năm tháng trước đây, khi chiến tranh đi qua vùng đất này, đã có biết bao con người ngã xuống, và chính vì thế mà nhà bia không chỉ là một nơi ghi tên, mà còn là một điểm tựa tinh thần, nhắc nhở người sống hôm nay về cái giá của hòa bình; người chăm sóc nhà bia hiểu điều đó hơn ai hết, nên họ không coi công việc của mình là nhiệm vụ, mà là sự tiếp nối, một cách để nối quá khứ với hiện tại bằng sự trân trọng thầm lặng; và rồi năm tháng trôi qua, mái tóc họ có thể bạc hơn, bước chân có thể chậm hơn, nhưng nhà bia vẫn luôn sạch sẽ, trang nghiêm, vẫn đứng đó giữa lòng Nhơn Hòa Lập như một chứng nhân không lời, bởi có những ký ức không cần ai nhắc lại lớn tiếng, mà chỉ cần một người lặng lẽ giữ gìn là đủ để không bao giờ bị lãng quên, và “Người Chăm Sóc Nhà Bia” chính là một trong những người như thế, người giữ cho ký ức của quê hương luôn còn nguyên vẹn giữa dòng chảy thời gian./.



