Bài viết

NGƯỜI CHĂM VƯỜN CÂY CỦA ĐƠN VỊ

Hải Phòng19/08/2026Huỳnh Phương Uyên (Bắc Ruộng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau chiến tranh, ông Hòa mang về vài cây giống.

Ông nói đó là những cây từng được trồng ở nơi đơn vị đóng quân.

Ông muốn trồng lại ở quê.

Gia đình không hiểu.

Nhưng ông vẫn đào đất.

Ông trồng từng cây quanh sân.

Có cây sống.

Có cây chết.

Ông trồng lại.

Nhiều năm sau, khu vườn xanh.

Một số cây trở thành cây lớn.

Ông kể cho con cháu rằng mỗi cây gắn với một người bạn.

Không phải cây nào cũng do người đã mất trồng.

Nhưng ông gắn cho chúng những cái tên để dễ nhớ.

Một cây dành cho người thích đọc sách.

Một cây dành cho người hay cười.

Một cây dành cho người nấu ăn ngon.

Trẻ con trong nhà lớn lên cùng những cái tên ấy.

Chúng không gặp những người đó.

Nhưng biết họ qua cây.

Một hôm, một cây bị sâu bệnh.

Ông chăm mãi không khỏi.

Cuối cùng phải chặt.

Ông buồn.

Nhưng sau đó lấy hạt của cây khác trồng bên cạnh.

Ông nói ký ức cũng vậy.

Một vật có thể mất.

Một người có thể mất.

Nhưng câu chuyện có thể tiếp tục.

Khu vườn sau này trở thành nơi con cháu thường ngồi.

Mỗi dịp có khách, ông kể chuyện.

Không ai cần những câu chuyện quá lớn.

Chỉ cần biết từng có những người trẻ sống, làm việc và hy vọng.

Những cái cây đứng đó như những cột mốc xanh.

Chúng lớn lên cùng quê hương.

Và nhắc rằng thời gian có thể phủ lên ký ức một lớp bụi, nhưng nếu có người chăm sóc, ký ức vẫn có thể xanh trở lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn