Người Chăm Vườn Rau Cho Thương Binh
Những năm kháng chiến chống Mỹ, tại một trạm điều dưỡng thương binh ở vùng trung du Phú Thọ có một người phụ nữ quê Khánh Thiện tình nguyện ở lại chăm sóc vườn rau và nấu ăn cho các thương binh điều trị tại đây. Trạm điều dưỡng nằm giữa đồi cây yên tĩnh, được dựng bằng những dãy nhà tre lợp lá đơn sơ. Thuốc men và lương thực khi ấy đều thiếu thốn nên khu vườn rau phía sau trạm trở thành nguồn thực phẩm quan trọng cho các bữa ăn hằng ngày. Người phụ nữ quê Khánh Thiện nhận nhiệm vụ chăm sóc vườn rau từ sáng sớm tới tối muộn. Bà cuốc đất, gieo hạt rồi gánh nước tưới từng luống rau xanh giữa những ngày nắng gắt. Dù công việc vất vả, bà luôn cố gắng trồng thêm nhiều loại rau để các thương binh có bữa ăn đủ chất hơn. Có người bị thương nặng ăn uống khó khăn, bà lại tìm cách nấu cháo rau thật mềm để dễ ăn. Một mùa hè năm ấy, hạn kéo dài khiến con suối gần trạm cạn dần. Nguồn nước dùng cho sinh hoạt đã ít, việc tưới rau càng trở nên khó khăn hơn. Nhìn những luống rau bắt đầu héo dưới nắng nóng, bà không đành lòng. Mỗi chiều tối, sau khi lo bữa ăn xong, bà lại gánh đôi thùng xuống tận khe nước xa hơn để lấy nước tưới vườn. Một đêm, sau cơn mưa giông lớn, hàng rào quanh vườn bị gió quật đổ làm đàn bò của người dân gần đó đi lạc vào phá nát nhiều luống rau non vừa mọc. Sáng hôm sau thấy cả khu vườn xơ xác, nhiều thương binh cũng buồn theo vì biết thời gian tới sẽ thiếu rau xanh. Nhưng người phụ nữ quê Khánh Thiện không nản chí. Bà cùng vài thương binh nhẹ hơn dựng lại hàng rào rồi tiếp tục gieo lại từng luống rau mới. Những ngày sau đó, bà tranh thủ xin thêm giống rau từ các hộ dân quanh vùng rồi kiên trì chăm sóc lại khu vườn. Nhờ những cơn mưa đầu mùa và công chăm bón đều đặn, chỉ ít lâu sau vườn rau lại xanh trở lại. Chiều chiều, nhìn những thương binh ngồi trước hiên nhà ăn bát canh rau nóng giữa không khí yên bình của trạm điều dưỡng, bà cảm thấy mọi vất vả đều trở nên ý nghĩa. Sau ngày đất nước hòa bình, người phụ nữ quê Khánh Thiện trở về quê nhà tiếp tục cuộc sống bình dị bên ruộng vườn. Nhưng mỗi lần chăm sóc luống rau xanh trước sân nhà, bà lại nhớ về khu vườn nhỏ năm xưa — nơi những luống rau giản dị đã góp phần chăm sóc và động viên những người lính trở về từ chiến tranh.



