Người chăn vịt mang hồn Cách mạng
Giữa đồng lúa, áo nâu sòng, Một đời chăn vịt mà lòng vì dân. Đêm đen giấu bước giao quân, Ánh đèn con gái, niềm tin gửi về. Giật dây điện, địch tra tàn, Thịt da nát, ý chẳng tan bao giờ. Giải phóng về lại dựng cơ, Xây quê, giữ nghĩa, sắc son một lòng.

Trong những năm tháng hào hùng của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước; vì độc lập, tự do của dân tộc. Quê hương Bình Minh vô cùng tự hào khi có nhiều tấm gương kiên trung, một lòng theo Đảng, góp phần làm nên thắng lợi vẻ vang cho đất nước. Trong số ấy, có một người nông dân hiền lành, chăn vịt giữa đồng lúa mà lòng luôn hướng trọn về cách mạng. Bước chân lặng lẽ qua từng bờ kinh, từng rạch nước, mang theo tin tức, lương thực và niềm tin vào ngày mai tươi sáng. Ông sáu Sinh, tên thật là Lê Kim Sinh, sinh năm 1918. Là một người con ưu tú, suốt đời tận tụy với quê hương, đất nước.
Tham gia cách mạng khi đã bước vào độ tuổi trung niên. Ở cái tuổi mà nhiều người sẽ chọn cho mình một cuộc sống bình yên với gia đình. Nhưng với lòng tin tuyệt đối vào Đảng, ông đã chọn cho mình một cách hoạt động tuy giản dị mà vô cùng nguy hiểm. Đó chính là mượn cớ đi chăn vịt ở các địa điểm như rạch Niềng, kinh Mới, kinh Giáo Mẹo...để làm giao liên, truyền tin và tiếp tế lương thực, nhu yếu phẩm cho lực lượng cách mạng. Dưới lớp áo của một người nông dân hiền lành, ông sáu là một chiến sĩ thầm lặng, kiên cường góp phần duy trì mạch máu liên lạc và hậu cần giữa các đơn vị.
Cô con gái của ông là bà Bùi Thị Hoa sinh năm 1948, khi ấy bà làm thư ký cho trại yểm trợ công binh Đinh Tiên Hoàng (Cần Thơ). Cũng noi gương cha, trong lúc công tác, nhờ vào mối quan hệ rộng rãi và nét đẹp bình dị vốn có. Bà đã thường lén đem đèn pin, quân trang, giấy viết... để về tiếp tế cho lực lượng giải phóng. Từ đó, hai cha con trở thành một “mắt xích” tuy âm thầm nhưng quan trọng trong phong trào đấu tranh của địa phương.
Năm Mậu Thân (1968), trong một lần chứa bộ đội đánh vào chợ Bình Minh, kế hoạch bất thành, song ý chí của ông vẫn không hề nao núng. Ít lâu sau, khi ra tiệm thuốc tây Thu Thủy mua thuốc cho chiến sĩ bị thương, ông bị địch nghi ngờ, theo dõi rồi bắt giam tại nhà tù Bình Minh. Suốt sáu tháng trời ròng rã bị tra tấn dã man; giật điện, đánh đập rồi dùng báng súng đập vào nách. Ông vẫn một mực giữ trọn khí tiết của người chiến sĩ, quyết không chịu hé miệng lời nào.
Sau ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, ông sáu Sinh trở về địa phương và tiếp tục cống hiến trong thời bình. Trên cương vị cán bộ kinh tài thị trấn Cái Vồn; ông tận tâm chỉ đạo xây dựng, nâng cấp cơ sở hạ tầng, góp phần thay đổi diện mạo quê hương. Dù lúc còn tại nhiệm hay đã nghỉ hưu, ông luôn được sự tin yêu, quý mến từ các đồng chí cũng như bà con lối xóm bởi lối sống giản dị, liêm khiết, nghĩa tình.
Nhưng thật tiếc thương thay, vào một mùa hoa phượng nở; đóa hoa hướng dương ấy đã mãi mãi không còn hướng về phía mặt trời nữa. Ngày 24/6/2005 cũng tức là ngày 18/5/Ất Dậu, cơn vô thường chợt đến, phần nỗi bệnh nỗi già mà ông sáu đã nhắm mắt từ trần ở tuổi 87. Cuộc đời của ông từ một người nông dân chất phác đến người chiến sĩ kiên trung. Là biểu tượng sáng ngời cho tinh thần yêu nước, cho lòng trung thành với Đảng, với nhân dân. Tên tuổi và phẩm chất cao đẹp ấy sẽ mãi sống trong lòng của nhân dân, và cũng sẽ là nguồn động viên, là ngọn lửa tiếp thêm niềm tin cho các thế hệ hôm nay và mai sau, trên con đường xây dựng quê hương ngày càng văn minh giàu đẹp.



