“Người chạy giữa hai lằn đạn”
Công việc của Tú là lao ra trận địa ngay khi tiếng súng vừa tạm ngưng, tìm từng thương binh, băng bó vết thương rồi cõng về hầm cứu thương. Tú quen với mùi thuốc súng, mùi đất cháy, quen cả tiếng rên khẽ của những người lính cố nén đau để không làm chậm bước chân đồng đội.
Năm ấy, mặt trận Quảng Trị đỏ lửa. Giữa những đêm rền vang pháo kích, có một chàng trai mới hai mươi tuổi tên Tú, là đội viên tải thương của đơn vị. Tú không cao lớn, không khỏe bằng những chiến sĩ cầm súng, nhưng ai cũng bảo: “Thằng Tú có trái tim gan lỳ nhất.”
Công việc của Tú là lao ra trận địa ngay khi tiếng súng vừa tạm ngưng, tìm từng thương binh, băng bó vết thương rồi cõng về hầm cứu thương. Tú quen với mùi thuốc súng, mùi đất cháy, quen cả tiếng rên khẽ của những người lính cố nén đau để không làm chậm bước chân đồng đội.
Một buổi chiều tháng 7, bom đạn bất ngờ dội xuống khu vực tiểu đội đang trấn giữ. Sau tiếng nổ lớn, khói bụi mờ đặc. Chỉ huy hô:
– Tú! Có người bị kẹt ngoài bìa đồi!
Không đợi thêm một giây, Tú vác túi cứu thương chạy về hướng khói dày nhất. Tiếng đạn xé qua tai, những cành cây gãy đổ xuống đường đi, nhưng đôi chân Tú không hề chậm lại. Cậu biết rõ rằng trong vài phút ít ỏi ấy, sinh mạng của đồng đội nằm trong tay mình.
Tìm được người bị thương – là anh Lực, trinh sát của đơn vị – Tú quỳ xuống quấn băng ngay khi đất đá còn đang rơi lộp bộp quanh hai người. Anh Lực thều thào:
– Tú… nguy hiểm lắm… bỏ anh lại đi…
Tú nghiến răng:
– Không ai bị bỏ lại hết. Em đưa anh về.
Rồi cậu cúi xuống cõng anh lên vai. Mỗi bước đi là một lần khuỵu xuống, bởi đạn bắn rát phía sau lưng. Nhưng Tú vẫn chạy. Bùn phủ đầy chân, mồ hôi pha lẫn máu chảy xuống cổ áo, nhưng không phút nào Tú nghĩ đến việc dừng lại.
Cuối cùng, khi vào đến cửa hầm, đồng đội ùa ra đỡ lấy anh Lực. Tú ngã quỵ xuống đất, thở hổn hển, mỉm cười vì biết rằng mình đã kịp thời.
Tối hôm đó, cả đơn vị lặng đi khi bác sĩ báo rằng nếu Tú chậm thêm năm phút, anh Lực sẽ không qua khỏi. Người chỉ huy nhìn Tú, nói chậm rãi:
– Có những người chiến đấu bằng súng đạn. Còn Tú chiến đấu bằng trái tim.
Nhiều năm sau, khi chiến tranh kết thúc, Tú trở thành y tá ở một bệnh viện huyện. Anh vẫn giữ thói quen chạy thật nhanh mỗi khi nghe tiếng gọi cấp cứu. Bạn bè hỏi vì sao anh chọn nghề này, Tú chỉ cười:
– Ngày trước tôi cõng đồng đội ra khỏi chiến trường. Bây giờ tôi muốn cõng thêm vài người thoát khỏi cái chết. Vậy thôi.
Những người trẻ nghe câu chuyện của Tú đều im lặng thật lâu. Bởi họ hiểu rằng, giữa thời hoa lửa, có những người hùng không mang quân hàm rực rỡ – mà chỉ mang theo trái tim không biết sợ.


