Người Chẻ Đá Mở Đường
Những năm chiến tranh chống Mỹ, tại một tuyến đường quân sự ở vùng núi Thanh Hóa có một đội thanh niên xung phong chuyên mở rộng đường cho xe vận tải vào chiến trường. Trong đội ấy có một chàng trai quê Khánh Thiện làm nhiệm vụ chẻ đá phá núi để thông đường. Con đường xuyên núi rất hẹp, nhiều đoạn chỉ vừa đủ cho một chiếc xe đi qua. Sau những trận bom, đất đá thường sạt lở chắn kín lối đi khiến đoàn xe phải dừng lại giữa rừng. Vì vậy, đội thanh niên xung phong gần như luôn túc trực để sửa đường bất kể ngày đêm. Người thanh niên quê Khánh Thiện tuy còn trẻ nhưng rất khỏe. Anh thường nhận phần việc nặng nhất là dùng búa lớn đập những tảng đá chắn ngang đường để kịp thông xe trước giờ đoàn vận tải tới. Một buổi chiều cuối mùa khô, sau trận đánh phá dữ dội kéo dài nhiều giờ, một đoạn núi lớn bị sạt xuống vùi lấp hoàn toàn tuyến đường chính. Đơn vị nhận tin đêm đó sẽ có đoàn xe chở xăng dầu đi qua nên mọi người phải mở đường thật nhanh. Ngay khi bom vừa dứt, cả đội mang cuốc xẻng và búa tạ lao tới hiện trường. Đất đá phủ kín mặt đường, nhiều tảng lớn nằm chắn ngang không thể di chuyển bằng tay. Người thanh niên quê Khánh Thiện cùng vài đồng đội thay nhau dùng búa đập đá. Tiếng búa vang vọng giữa núi rừng hòa lẫn tiếng cây gãy và đất đá còn lăn từ trên cao xuống. Đang làm việc thì trời bất ngờ đổ mưa lớn. Nước từ sườn núi chảy xuống khiến mặt đường trở nên trơn trượt. Một tảng đá lớn vừa bị nứt bất ngờ lăn mạnh xuống phía dưới làm mọi người phải vội vàng tránh sang hai bên. Sau giây phút thoát hiểm, anh lại tiếp tục quay vào công việc. Đôi bàn tay phồng rộp vì cầm búa suốt nhiều giờ nhưng anh vẫn nghiến răng đập tiếp từng nhát thật mạnh lên tảng đá chắn đường. Đến gần nửa đêm, đoạn đường cuối cùng cũng được khai thông. Chỉ ít phút sau, tiếng động cơ đoàn xe vận tải vang lên từ phía rừng xa. Những chiếc xe chở xăng dầu nối đuôi nhau chậm rãi vượt qua đoạn đường vừa sửa xong trong ánh đèn gầm mờ mịt. Đứng nép bên taluy nhìn đoàn xe đi qua an toàn, người thanh niên quê Khánh Thiện mới buông chiếc búa nặng xuống đất, mồ hôi hòa lẫn nước mưa chảy dài trên khuôn mặt lấm đầy bụi đá. Sau ngày hòa bình, ông trở về quê nhà với cuộc sống bình dị của người nông dân. Nhưng mỗi lần nghe tiếng búa đập đá vọng từ công trường đâu đó, ông lại nhớ về những đêm mở đường năm xưa — những đêm tuổi trẻ của ông đã hòa cùng đất đá núi rừng để giữ cho con đường vào chiến trường không bao giờ bị gián đoạn.



