Người Chẻ Tre Làm Hầm Trú Ẩn – Những Bàn Tay Góp Phần Bảo Vệ Sự Sống Thời Hoa Lửa
(Bài viết hưởng ứng Đề án “Câu chuyện thời hoa lửa”, được tổng hợp từ các tư liệu lịch sử và hồi ức của nhân dân, dân quân tự vệ và thanh niên xung phong trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước.)
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, chiến tranh đã ảnh hưởng trực tiếp đến cuộc sống của người dân ở nhiều địa phương. Để bảo vệ tính mạng và giảm thiểu thiệt hại khi có báo động, các địa phương đã triển khai xây dựng nhiều hầm trú ẩn tại trường học, cơ quan, hợp tác xã và khu dân cư. Đằng sau những công trình giản dị ấy là công sức của hàng ngàn người dân lao động ngày đêm tham gia đào đất, vận chuyển vật liệu và gia cố hầm. Trong số đó có những người chuyên chẻ tre, đan phên và chuẩn bị vật liệu để xây dựng hầm trú ẩn. Công việc tuy âm thầm nhưng đã góp phần bảo vệ sự an toàn của cộng đồng trong thời kỳ hoa lửa.
Ngày ấy, tre là loại vật liệu rất quen thuộc và dễ tìm thấy ở nhiều vùng quê Việt Nam. Với đặc tính bền, dẻo và dễ gia công, tre được sử dụng rộng rãi trong việc xây dựng nhà cửa, cầu tạm và các công trình phục vụ đời sống.
Trong ký ức của nhiều người cao tuổi, mỗi khi địa phương phát động phong trào làm hầm trú ẩn, người dân lại cùng nhau tập trung để chuẩn bị vật liệu. Những cây tre được lựa chọn kỹ lưỡng rồi vận chuyển về nơi tập kết.
Có những người chuyên đảm nhận công việc chẻ tre thành từng thanh nhỏ để phục vụ việc đan phên và gia cố thành hầm. Công việc đòi hỏi sự khéo léo và kinh nghiệm để các thanh tre đạt kích thước phù hợp.
Trong chiến tranh, nhu cầu xây dựng hầm trú ẩn tăng lên rất nhanh. Nhiều khu dân cư, trường học và cơ quan đều cần có nơi trú ẩn an toàn. Vì vậy, những người làm vật liệu xây dựng luôn làm việc với tinh thần khẩn trương và trách nhiệm cao.
Nhiều nhân chứng kể rằng có những ngày cả làng cùng tham gia lao động. Người đào đất, người vận chuyển tre, người đan phên và người gia cố mái hầm. Không khí đoàn kết và tương trợ lẫn nhau đã trở thành nét đẹp của thời kỳ ấy.
Trong ký ức của nhiều người từng sống thời hoa lửa, hình ảnh những bó tre được xếp thành từng chồng lớn bên công trường xây dựng hầm trú ẩn là hình ảnh rất quen thuộc. Mỗi thanh tre đều chứa đựng công sức và sự tận tụy của người lao động.
Không chỉ phục vụ cho các công trình công cộng, nhiều gia đình cũng tự xây dựng hầm trú ẩn tại nhà. Những người có kinh nghiệm chẻ tre và làm phên thường sẵn sàng giúp đỡ hàng xóm để mọi người cùng có nơi trú ẩn an toàn.
Có những thanh niên mới lớn tham gia học cách chẻ tre và đan phên từ những người đi trước. Công việc tuy không quá phức tạp nhưng đòi hỏi sự kiên nhẫn và tinh thần trách nhiệm.
Nhiều phụ nữ cũng tham gia đan các tấm phên tre dùng để gia cố hầm. Sau giờ lao động sản xuất, họ lại quây quần bên nhau để hoàn thành những phần việc còn dang dở.
Có những thời điểm công việc diễn ra liên tục nhiều ngày để kịp tiến độ xây dựng. Dù vất vả, mọi người đều hiểu rằng mỗi công trình hoàn thành sẽ góp phần bảo vệ tính mạng của người dân.
Không ít người đã dành hàng tháng trời tham gia xây dựng các công trình phòng tránh chiến tranh tại địa phương. Họ không trực tiếp chiến đấu nơi mặt trận nhưng đã góp phần giữ gìn sự an toàn cho hậu phương.
Sau ngày đất nước thống nhất, nhiều hầm trú ẩn không còn được sử dụng nhưng vẫn được nhắc đến như những dấu tích của một thời kỳ lịch sử đặc biệt. Những công trình ấy phản ánh tinh thần đoàn kết và ý chí vượt khó của nhân dân Việt Nam.
Ngày nay, khi cuộc sống đã hòa bình và ổn định hơn, thế hệ trẻ càng hiểu giá trị của những đóng góp thầm lặng từ những người dân bình thường trong thời chiến. Chính họ đã góp phần tạo nên sức mạnh của hậu phương.
Người chẻ tre làm hầm trú ẩn trong thời kỳ hoa lửa không trực tiếp cầm súng nơi chiến trường, nhưng bằng sức lao động, sự cần cù và tinh thần trách nhiệm, họ đã góp phần bảo vệ sự sống của cộng đồng. Những thanh tre năm ấy mãi là biểu tượng đẹp của tình đoàn kết, ý chí vượt khó và lòng yêu nước của nhân dân Việt Nam.



