Người có công giúp đỡ cách mạng

NGƯỜI CHẾN SĨ THỜI BÌNH- 12B4-VCVB

Hà Nội27/08/2026Phường Quyết Thắng (Phường Quyết Thắng)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi tên là Nguyễn Đức Mạnh, một đoàn viên đến từ chi đoàn 12B4.Tôi xin kể về câu truyện về người hàng xóm mà tôi nể phục.

Trong xóm tôi, ai cũng quen thuộc với hình ảnh bác Tô Đức Cò – một ông lão ngoài 70 tuổi, lưng đã hơi còng, ngày ngày lụi cụi chăm mấy luống rau sau nhà. Thế nhưng, phải đến khi Đoàn trường phát động đề án "Câu chuyện thời hoa lửa", tôi mới được bố kể cho nghe về quá khứ lẫy lừng của bác. Hóa ra, người hàng xóm giản dị ấy lại là một thương binh nặng, người từng băng qua mưa bom bão đạn của chiến trường năm xưa.

Chiếc tủ gỗ cũ kỹ nhà bác Cò cất giữ một báu vật vô giá: một chiếc hộp nhung đỏ chứa 5 tấm Huân, Huy chương kháng chiến lấp lánh. Đó không chỉ là những danh hiệu cao quý, mà là chứng nhân cho một thời tuổi trẻ rực lửa, hiến dâng trọn vẹn cho Tổ quốc.

Bác Cò nhập ngũ khi mới mười chín, đôi mươi – cái tuổi đẹp nhất của đời người. Bác từng tham gia vào những trận đánh ác liệt, nơi mà ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Bác kể, sự tàn khốc của chiến tranh không nằm ở sách vở, nó nằm ở tiếng bom gầm xé rách màng nhĩ, ở những đêm thức trắng khoét núi ngủ hầm, và ở cả những lần tận mắt chứng kiến đồng đội ngã xuống ngay trước mặt mình. Bản thân bác cũng mang trên mình đầy thương tích, mỗi khi trái gió trở trời, những vết thương cũ lại đau nhức nhối như một lời nhắc nhở về một thời thanh xuân hào hùng nhưng cũng đầy máu và nước mắt.

Chiến tranh lùi xa, bác Cò trở về với cuộc sống đời thường, giấu đi những công lao lớn lao để sống một cuộc đời bình dị. 5 tấm huân chương của bác có thể đã nhuốm màu thời gian, nhưng tinh thần thép của người lính năm ấy thì chưa bao giờ tắt.

Nhìn vào những vết sẹo và chiếc hộp huân chương của bác Cò, một người trẻ như tôi chợt nhận ra mình đang may mắn thế nào khi được sống trong hòa bình. Câu chuyện của bác đã đánh thức trong tôi lòng biết ơn sâu sắc và ý thức trách nhiệm của một đoàn viên thanh niên. Chúng tôi sẽ tiếp nối ngọn lửa ấy, sống cống hiến và có ích để xứng đáng với máu xương của thế hệ cha anh đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI CHẾN SĨ THỜI BÌNH- 12B4-VCVB | Câu chuyện thời hoa lửa