Bài viết

Người Chèo Bè Vượt Sông

Ninh Bình17/05/2026Uông Thị Hạnh (Đoàn xã Khánh Thiện)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm chiến tranh chống Mỹ, tại vùng thượng nguồn sông Lam có một tổ dân công chuyên dùng bè tre vận chuyển hàng hóa qua sông cho bộ đội hành quân vào Nam. Trong tổ ấy có một thanh niên quê Khánh Thiện nổi tiếng gan dạ và rất thạo sông nước.

Những chiếc bè được kết từ tre rừng, bên trên chở đầy gạo, thuốc men và đạn dược. Ban ngày bè được giấu kín dưới những bụi lau ven sông, chỉ đến đêm mới lặng lẽ xuôi dòng để tránh máy bay địch phát hiện.

Công việc tưởng chừng đơn giản nhưng vô cùng nguy hiểm. Nước sông mùa lũ chảy xiết, nhiều đoạn đầy đá ngầm và xoáy sâu. Chỉ cần sơ suất, cả bè hàng có thể bị lật giữa dòng.

Một đêm cuối mùa mưa, tổ dân công nhận nhiệm vụ chuyển gấp hàng sang bờ bên kia để kịp tiếp tế cho một đơn vị sắp hành quân. Trời tối đen, mưa phùn lất phất khiến mặt sông lạnh buốt.

Anh cùng ba người khác đứng trên bè dùng sào tre chống và điều hướng theo dòng nước. Chiếc bè nặng trĩu chầm chậm trôi giữa tiếng nước chảy ào ào trong đêm.

Khi bè đi gần giữa sông thì bất ngờ ánh pháo sáng từ phía xa bắn lên, soi rõ cả khúc nước rộng lớn. Cùng lúc ấy, tiếng máy bay vọng tới từ phía thượng nguồn.

Biết nếu tiếp tục di chuyển sẽ rất dễ bị phát hiện, anh lập tức cho bè áp sát vào bãi lau lớn ven bờ. Nhưng do dòng nước chảy mạnh, chiếc bè va vào một mỏm đá ngầm khiến nhiều bó tre bung lỏng.

Nước bắt đầu tràn lên mặt bè, vài thùng hàng nghiêng hẳn sang một bên. Không chút chần chừ, anh lao xuống dòng nước lạnh để giữ bè ổn định trong khi đồng đội buộc lại dây tre.

Dòng sông mùa lũ chảy mạnh đến mức nhiều lần cuốn anh trôi lệch khỏi bè. Nhưng anh vẫn cố bám vào thân tre và dùng sức đẩy bè áp sát bờ lau để tránh sóng lớn.

Sau gần một giờ căng thẳng, chiếc bè cuối cùng cũng được buộc chắc trở lại. Khi tiếng máy bay dần xa, mọi người tiếp tục lặng lẽ chèo bè vượt sông trong màn sương lạnh.

Đến gần sáng, toàn bộ số hàng được chuyển sang bờ bên kia an toàn. Nhìn những bao gạo và thùng đạn còn nguyên vẹn, anh cùng đồng đội mới ngồi phịch xuống bãi cát thở dốc vì mệt.

Sau ngày đất nước hòa bình, người dân công quê Khánh Thiện trở về với cuộc sống bình dị bên dòng sông quê nhà. Nhưng mỗi khi nghe tiếng nước chảy trong đêm, ông lại nhớ về những chuyến bè vượt sông năm xưa — những chuyến đi thầm lặng đã góp phần nối liền hậu phương với tiền tuyến giữa những năm tháng chiến tranh gian khổ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người Chèo Bè Vượt Sông | Câu chuyện thời hoa lửa